Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3264 lượt.
, Diêm Việt ánh mắt nhắm lại, không nhìn thấy được ánh mắt trong veo nơi đôi mắt màu trà kia..
Dung Ân khóc lóc thảm thiết, bỗng nhiên hướng TV đánh tới, Nam Dạ Tước phản ứng kịp thời, cánh tay đem cô chế trụ ở sau kéo trở về, quát, “Cô thật muốn theo hắn đi chết sao?”
“Đúng, tôi thật không muốn sống, anh buông ra”.
“Cô bất kể mẹ cô sao?”
Dung Ân khóc, thời gian tỉnh táo lại cũng chỉ là một hồi, cô gào thét giãy dụa thân thể, “Em mệt mỏi quá, em thật mệt mỏi quá, Việt, anh muốn đi, tại sao không đem em mang đi, anh lần lượt đem em bỏ lại, anh thật nhẫn tâm sao? Lần trước là hai năm, lần này bao lâu? Ánh mắt anh nhắm lại, nên cái gì cũng không biết, muốn em làm sao bây giờ…”.
Nam Dạ Tước dùng sức đem cô kéo vào trong ngực, Dung Ân hoàn toàn mất khống chế rồi, cô đánh hắn, cắn hắn, “Đừng đụng vào tôi, Nam Dạ Tước, anh sẽ không chết tử tế được!”
“Tôi sẽ không để cho em chết! Sẽ không!”
“Tôi nói rồi, anh không quản được sống chết của tôi, Nam Dạ Tước, bất kể anh dùng người nào để uy hiếp tôi đều không được, nếu tôi đã không muốn sống, tôi thật cái gì cũng không sợ …”
“Có thật không? ” người đàn ông dùng sức cầm hai vai của cô, “Tôi nói cho em biết, hệ thống dinh dưỡng của Diêm Việt chính là do tôi rút, tôi để cho hắn rời em đi, hắn không chịu, tôi liền muốn hắn chết, Ân Ân, em biết không, thời điểm hắn chết, ngay cả ánh mắt cũng không có nhắm lại. Hơn nữa, hắn cũng biết quan hệ của chúng ta, còn biết chúng ta từng có con, hai năm qua, hắn như kẻ ngu cũng chỉ có ngủ, tôi nói cho hắn biết, tôi không thể nào đem em trả lại cho hắn… . . . . .”
“A ———- “
Dung Ân gào thét như điên, cô không nghi ngờ lời Nam Dạ Tước nói, hắn là ác ma, hắn cái gì cũng làm ra được, hắn thật muốn đem cô ép điên sao?
“Nam Dạ Tước, anh dựa vào cái gì làm như vậy, anh đem Diêm Việt trả lại cho tôi… . . . .”
“Anh là kẻ điên, a ——— “
“Dung Ân, em không phải là muốn chết sao? Em muốn cho hắn mãi mãi không thể nhắm mắt, em liền đi chết đi. Tôi nói cho em biết, Diêm Thủ Nghị muốn kiện tôi, em liền chống mắt xem hắn có thể hay không vặn ngã tôi, không biết tự lượng sức mình! Tôi không chỉ có thể thoát thân, còn có thể thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp của hắn, ở trên đời này, ai có thể động được tới tôi? Diêm Việt hắn chính là chết vô ích ———- “
Bên trong đôi mắt nam nhân hiện ra tia máu đỏ, mặt mũi lộ ra u ám cùng dữ tợn, hắn bắt hai vai Dung Ân, bộ dáng kia, giống như là ác ma giang cánh ra nhào đầu về phía trước, sắc mặt cô trắng bệch, đôi môi không ngừng run rẩy, cô giống như con thú bị nhốt kêu la đánh rống giận. Nhưng là những thứ kia đánh vào trên thân người đàn ông, chỉ là khoa tay múa chân, không tạo nên tác dụng gì lớn.
Nam Dạ Tước toàn thân bị mệt mỏi bao phủ, đôi ngươi thâm thuý kia, lại càng bị mây đen che kín, hắc ám, lộ ra bi thương cùng với bất đắc dĩ.
Diêm Việt rời đi, đối với Dung Ân mà nói, chính là ngập đầu đả kích, hai năm trước, cô ép chính mình thừa nhận, nhưng là hai năm sau, cô ép không được.
Quả nhiên anh đi, cô liền muốn đi theo đi, hơn nữa, quyết tuyệt như vậy.
Trong đôi mắt người đàn ông thấm ướt bi thương, hết lần này tới lần khác anh đối tốt với Dung Ân, lại có tình cảm khắc vào xương tuỷ.
Cho nên, muốn hận liền hận đi, chỉ cần cô sống.
Chống đỡ nhiều thù hận hơn nữa, Nam Dạ Tước chỉ cần một kết quả, chính là cô sống, những điều khác, anh cũng có thể không cần phải để ý đến.
“Nam Dạ Tước, anh ấy tỉnh một ngày, liền mở mắt như vậy một hồi, những lời nói chất chứa hai năm rồi tôi cũng còn chưa nói hết, anh ấy tại sao có thể cứ như vậy ra đi? Làm sao anh có thể đành lòng —— “
“Tôi có cái gì không đành lòng hả? ” anh nói tiếp những lời tàn nhẫn.., hai cánh tay vòng chặt, đem Dung Ân thật chặt ôm vào trong ngực.
Cô ngửa đầu, bị hắn ôm cũng là một loại giày vò, cô hé miệng cắn anh, cho đến khi bờ vai người đàn ông cơ hồ chảy máu. Nhưng anh vẫn không buông ra, cho dù hàm răng của cô đâm thật sâu vào bả vai anh, anh vẫn không buông ra.
“Tôi không chỉ không để cho em gặp mặt một lần cuối cùng, mà ngay cả sau này, em cũng đừng nghĩ muốn gặp nữa, em nếu dám đi, tôi liền đào bới phần mộ của hắn. . . . .”
Dung Ân nghe vậy, hạt nước mắt lớn liền rớt xuống, cô đau, sẽ phải để cho anh cùng đau, cô buông hàm răng ra, trên môi cũng là máu của người đàn ông, “Nam Dạ Tước, cả đời tôi cũng sẽ không yêu loại người ma quỷ không có tim như anh, anh sẽ không được chết tử tế, tim của tôi cho dù chết rồi, cũng sẽ không cho anh!”
Cô rống lên, hoàn toàn không để ý trong mắt người đàn ông có sự giật mình cùng với tức giận.
Đôi mắt kia trong nháy mắt cụp xuống : “ Dung Ân, em thật là nhẫn tâm.”
Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông xem ra xuất chúng, cô bật cười, thanh âm bén nhọn vô cùng, chói tai làm cho người khác phải che tai lại “Nhẫn tâm? Nam Dạ Tước, tôi dù tàn nhẫn thế nào đi nữa nhưng so ra