Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3206 lượt.
cũng sẽ có ngày, anh sẽ đem nó giao cho em, Ân Ân, anh sẽ đem toàn bộ những gì của anh giao lại cho em.”
Nam Dạ Tước cới áo ra, lúc anh hôn môi cô, rõ ràng cảm thấy Dung Ân giãy dụa yêu ớt. Cô kinh ngạc nhìn lên trên không, toàn bộ của Nam Dạ Tước… Chẳng lẽ, chính là đĩa CD đó phải không? Người đàn ông nâng mặt của cô lên, khi thì khẽ hôn khi thì cắn. Dung Ân thất thần, hoàn toàn không chú ý tới đáy mắt cô đơn của anh. Nụ hôn anh nhỏ vụn, trên gương mặt hoàn mỹ đó, sự sắc nhọn thuộc về Nam Dạ Tước đã bị mài bằng bởi người phụ nữ này. Anh lùi lại một chút, mặt đối mặt với cô.
Dung Ân lấy lại bình tĩnh, tầm mắt đối diện với cặp mắt tối tăm kia. Cổ họng Nam Dạ tước khẽ nuốt xuống, Ân Ân, em muốn lấy cái đĩa… Chẳng lẽ, em thật sự muốn đem anh đẩy vào chỗ chết sao? Đôi tay anh nắm lấy hai lòng bàn tay Dung Ân, những ngón tay lồng vào nhau. Anh làm nhiều việc như vậy, có thật là đã phí sức vô ích không? Ngay cả việc thuận theo của em bây giờ, e rằng cũng là để lấy được chiếc CD mà thôi… “Ân Ân, trái tim anh không phải làm bằng sắt đâu.” Câu nói kì lạ của người đàn ông, làm cho Dung Ân không biết phải trả lời như thế nào. Trái tim anh cũng biết chảy máu, khi nó rung động, đã bị Dung Ân khắc lên không chỉ một dao. Tâm hồn của Dung Ân che giấu đầy nổi thù hận, cô trước nay chưa bao giờ quay đầu lại nhìn. Nếu cô có thể quay lại, sẽ nhận ra được người đàn ông này đã yêu cô nhiều đến mức nào.
Thế nhưng, cô vẫn cứ không nhìn lại.
Nam Dạ Tước tự hỏi, nếu muốn làm cho cô yêu thương anh, có thể sao? Anh cởi áo lông Dung Ân ra. Sự kháng cự trong mắt cô, giống như một con dao nhọn. Anh nhìn thấy rất rõ ràng, cô ấy lại còn muốn làm như là tự nguyện. Sự hy sinh như thế này, không phải là lần đầu tiên. Mỗi một lần hoan ái, kỳ thực, thực sự là một tổn thương không hề nhỏ. Đó chính là một con dao hai lưỡi, trong quá trình vui thích thì cũng là lúc tự đâm vào chính bản thân mình một cách hung hãn.
Dung Ân nhìn chằm chằm lên người đàn ông này. Lúc đầu, sự xuất hiện của người đàn ông này cứ như là tên cướp xâm nhập cuộc sống của cô. Anh đã phá hủy cuộc sống bình thường của cô, tất cả những gì cô lưu luyến, đều bị hủy hoại dưới tay người đàn ông này. Bây giờ thì tốt rồi, nói không chừng… Cô thật sự có thể tự do rồi. Người đàn ông giống như tên ác ma đang đè lên cô, cuối cùng có thể xuống địa ngục được rồi. Dung Ân, cô cuối cùng có thể thở phào được rồi.
Trong hốc mắt cô bỗng nhiên bắt đầu cay cay. Những kí ức được giấu sâu ở trong góc, trong thời khắc này được khơi gợi lên. Câu chuyện thần thoại về cây hoa hướng dương cô kể anh nghe, hình ành anh ôm cô trên sân thượng ngắm pháo hoa. Còn nữa, dáng vẻ khi anh ôm Dạ Dạ đưa cho cô… Dung Ân rất muốn khóc, trong lòng không hiểu vì sao thấy chua xót. Cô không muốn để lộ cảm xúc mình ngay lúc này. Hai tay cô ôm lấy cổ Nam Dạ Tước. Khi nước mắt chảy xuống, cô liền nhắm mắt, làm cho những hạt nước trong suốt đó rơi vào mái tóc dày của anh. Nam Dạ Tước dùng sức hôn cô, bàn tay cũng vậy, có vẻ như đang phát tiết nổi bi phẫn. Dung Ân chịu đựng nổi đau. Lúc anh tiến vào, dường như cũng không có khúc dạo đầu, trực tiếp, cứ vậy xông vào.
Đối đầu cho đến chết, bọn họ hung hăng cắn lấy nhau không buông. Nam Dạ Tước như dã thú bị giam cầm lâu ngày, phát tiết trên người cô không biết sao cho đủ. Dung Ân từ đầu đến cuối đều dùng sức ôm lấy anh, cô cảm thấy lòng mình trống rỗng, cái gì cũng đi hết rồi, cô giống như là một con bù nhìn, ánh mắt giương lên trỗng trãi.
Trên chiếc ra giường màu xanh đậm, nhiều những vết bẩn chảy xuống lan rộng ra. Nam Dạ Tước xoay người cắn miệng dung Ân. Cô cảm giác được miệng mình đau đớn như bị xé rách ra, khi anh nhổm dậy giọt máu dỏ tươi chảy xuống trước ngực trắng như tuyết của cô.
Nam Dạ Tước khép chặt đôi mắt rồi mở ra, dục vọng tan đi, anh xoay người nằm qua một bên.
Anh để Dung Ân gối lên ngực. Tiếng thở của anh phải rất lâu sau mới trầm ổn lại. Ngón tay anh tinh tế vuốt ve bờ vai cô. Trên trán, những hạt mồ hôi li ti vẫn chưa rút đi.
Nam Dạ Tước nằm được một lúc thì ngủ say.
Dung Ân gối lên ngực anh không nhúc nhích, cho đến khi hơi thở của anh trầm ổn hơn, cô mới dè dặt cẩn thận ngẩng đầu. Nam Dạ Tước có vẻ như đã ngủ thật sâu. Dưới mái tóc màu rượu đỏ, đôi mắt phong trần nghĩa khí kia đang nhắm nghiền. Đôi môi mỏng hé mở. Bộ dạng lúc ngủ của anh, luôn làm cho người khác thấy sự lười nhát trong say đắm.
Dung Ân ngừng thở, khẽ đẩy nhẹ anh, “Nam Dạ Tước, Nam Dạ Tước?”
Anh thật sự đã ngủ say, nghiêng người, đưa cánh tay đặt ở phía trước.
Ánh mắt của Dung Ân dừng lại trên chiếc đồng hồ, cô nhổm dậy, cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, lúc đưa người qua, mồ hôi lạnh ở trên trán rớt xuống. Cô biết rất rõ, một khi thất bại, chuyện gì sẽ xảy đến với cô. Cô chạm đến cổ tay Nam Dạ Tước, cố gắng nhẹ nhàng nâng cánh tay anh lên. Khi vừa mới đưa tay tính tháo chiếc đồng hồ ra, tim của cô như chèn ở trong cổ hộng, nhịp tim tăng nhanh, như muốn ngay lập tức nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cái đồng hồ đó rất nặng, bề ngoài được khảm kim cương bắ