Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3207 lượt.

t mắt. Dung Ân đem nó cầm trong tay, nhưng cũng không tìm ra được điểm khác thường nào. Cô tỉ mỉ ngắm nghía nó, nhớ lại sợi dây chuyền Diêm Việt tặng cô trước kia, cô xoay ngược chiếc đồng hồ lại, lại sờ nó thêm lần nữa. Quả nhiên là tìm thấy một cái nút ẩn, đẩy nhẹ một cái, chiếc đồng hồ mở ra.
Mặc cho bọn họ có lục tung khắp nơi tìm cũng tìm không ra đĩa CD này, quả nhiên là được giấu trong đây.
Dung Ân không dám chần chứ quá lâu, cô lấy chiếc đĩa ra nắm chặt trong lòng bàn tay. Quay người lại, người đàn ông đang đưa lưng về phía cô, vẫn ngủ say như trước. Dung Ân cẩn thận đeo lại đồng hồ cho Nam Dạ Tước. Sau khi đã làm một loạt những hành động đó, cô dường như kiệt sức, chân tay đều cứng ngắt.
Tuy là đã lấy được cái đĩa, nhưng Dung Ân lại không biết giấu nó ở đâu, hơn nữa còn phải nhanh chóng đưa nó ra ngoài, không được để lâu. Nhất định Nam Dạ Tước sẽ phát hiện.
Cô đứng dậy, sau khi đã suy tính kỹ lưỡng, liền đem nó kẹp trong quyển sách mình hay xem.
Bởi vì hai người quay lưng lại với nhau, Dung Ân tuyệt nhiên không biết được mắt Nam Dạ Tước nãy giờ vẫn mở to. Dưới mái tóc ngắn dày, cặp mắt thâm sâu đó có vẻ như càng thêm lạnh lẽo, u uất. Chiếc đèn ngủ đầu giường bao trùm lấy hai vai người đàn ông, nhưng cũng đồng thời, giấu đi vẻ thê ái và âm lãnh của gương mặt anh.
Anh đã nói, sớm hay muộn gì cũng sẽ có một ngày, anh sẽ đem hết toàn bộ giao cho cô, bao gồm cả gia sản và tính mạng của anh.
Nhưng mà, cô chờ không được, thực sự là không chờ được nữa rồi.






Anh chết đừng mong được nhắm mắt.
Dung Ân vừa nằm lên giường, Nam Dạ Tước liền xoay người,một cánh tay đè lên ngực của cô.
Cô ngừng hô hấp,che giấu nỗi sợ hãi,xoay đầu lại chỉ thấy mắt của Nam Dạ Tước đã khép chặt,lúc mới nãy chỉ là động tác theo bản năng sau khi ngủ say mà thôi.
Dung Ân không quen làm những chuyện lén lút này. Bây giờ, toàn thân cô cảm giác được mồ hôi lãnh lẽo,sau nửa đêm trằn trọc, làm sao cũng không ngủ được.
Cô nghiêng người, khuôn mặt đối diện mặt của Nam Dạ Tước, Đôi mắt sáng ngời của Dung Ân trở nên ảm đạm, lại xoay người, lưng đối diện với anh.
Người đàn ông đi đến ban công, anh đóng cửa sổ,hẳn là gọi điện thoại.
Dưới ánh sáng mặt trời, viên kim cương đính trên tai trái chói sáng. Anh chống tay ở lan can,vẻ mặt nặng nề nhìn về phía xa xăm, sau khi điện thoại được kết nối, anh đơn giản dặn dò nói:” Này, a Tôn, giúp tôi một việc.”
Đầu điện thoại bên kia, truyền đến mấy tiếng cười nhẹ,”Cậu còn có việc gì cần phải người khác hỗ trợ sao?”
Nam Dạ Tước châm một điếu thuốc,con ngươi nhẹ nhàng nheo lại.’Không phải đùa, buổi tối tôi có hành động,cần cậu phối hợp…Đúng, cậu nghĩ cách vây quanh cái bến tàu,đến lúc đó, tôi sẽ dẫn a Nguyên và Lý Hàng, tôi nghĩ xem xem… Được, ok.”
Anh cúp điện thoại, hung hăng hút điếu thuốc, đôi mắt thăm dò của anh sắt bén như chim ưng, Nam Dạ Tước xoay người,bắt gặp hình ảnh Dung Ân đang bận rộn trong phòng ngủ,tình cảnh này, nhìn như thế nào, cô đều giống như cô vợ chăm chỉ đang làm việc nhà. Ánh mắt của Nam Dạ Tước có chút xuất thần.cho đến Dung Ân ngẩng đầu,tầm mắt chạm nhau,Nam Dạ Tước mới từ ban công đi vào:”Việc này, để cho Vương Linh làm là được.”
“Tôi mà không làm việc thì sẽ thành sâu gạo mất.’Dung Ân đem ga giường sạch ra, sau khi giặt sạch, thơm ngát mà thanh nhã,rất dễ chịu.
Không qua bao lâu, Lý Hàng và a Nguyên tới Ngự Cảnh Uyển,Nam Dạ Tước ở thư phòng,khi Dung Ân đứng ở cửa, giọng nói bên trong thật vang,không có đè thấp âm lượng.
“Đại ca, cứ như cũ,tôi cùng Lý Hàng đi cứu được rồi.’
“Đúng,chúng ta dẫn người qua,sẽ không gặp chuyện đâu.”
“Không”.Nam Dạ Tước rút một điếu xì gà đặt lên mũi ngửi hương vị,thứ này, bình thường anh cũng không hút.”Tối nay tôi sẽ cùng đi với các cậu,chuyến làm ăn này rất quan trọng,không thể có sơ sót,lúc hàng đến,tôi sẽ đích thân lên kiểm tra.”
A Nguyên không an tâm,”Nếu anh tự ra tay sẽ rất nguy hiểm.”
“Chuyến làm ăn nào của chúng ta mà không nguy hiểm?”Nam Dạ Tước xem thời gian,”Các cậu đi chuẩn bị đi,ăn cơm tối xong,đi với tôi qua bên đó.”
Dung Ân trở về phòng,cô muốn chuẩn bị,nhưng phát hiện hai tay của mình đang run run,cảm giác căng thẳng,lấp đầy trong lòng cô.
Nam Dạ Tước ở trong thư phòng rất lâu mới trở về phòng ngủ, hai tay của anh vòng qua eo của Dung Ân,ôm cô từ phía sau.”Ân Ân,nếu một ngày nào đó anh chết, em sẽ thế nào?”
“Nam Dạ Tước, anh có chín cái mạng,anh chết được sao?”Dung Ân muốn kéo tay anh ra, nhưng người đàn ông kiên trì ôm cô chặt hơn,”Đợi tý,chúng ta đến chỗ mẹ cô.”
Mặt Dung Ân lộ vẻ kinh ngạc:”Tại sao?”
“Anh muốn đi.”Nam Dạ Tước đem mặt gối lên vai cô,”Chúng ta đi thăm bà.”
“Thôi đi.”đôi mi thanh tú của Dung Ân nhíu lại, quả quyết cự tuyệt,cô không muốn mẹ tiếp xúc nhiều với Nam Dạ Tước.” chờ sau này có thời gian hãy đi.”
Trong mắt cua Nam Dạ Tước có tia “thất vọng xẹt qua,anh nghĩ nghĩ,” Anh đưa em ra ngoài chơi,suốt ngày ở nhà,sớm mượn sẽ sinh bệnh.”
“Tôi không muốn ra ngoài.”