Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3131 lượt.
i đàn ông.
Nam Dạ Tước buông ngón tay từ trong miệng cô ra, hằn trên đó là một vết răng cắn, lờ mờ, còn cò chút máu đang rỉ ra.
“Cô điên rồi sao!”
Dung Ân cũng cảm thấy chính mình có phần quá đáng, cô kéo chăn, “Là tôi không cẩn thận, ngón tay anh chạm tới yết hầu tôi rồi”.
Nam Dạ Tước nhìn vào miệng cô, cũng đem ngón tay bị cắn thương của chính mình đặt vào trong miệng, cảm giác sự đau buốt đã tản đi. Lúc này anh mới cười xấu xa đem bàn tay áp sát vào đùi Dung Ân, “Nếu là bảo bối của tôi , bị cắn như vậy, e chừng sẽ vô dụng luôn, huống chi xương nó cũng không có”.
Mặc dù từ khi bắt đầu, Dung Ân đều tự ép buộc chính mình bày ra vẻ điềm nhiên, xem mọi chuyện như không, nhưng nghe được lời vừa nói của Nam Dạ Tước, khuôn mặt không kìm được nóng ran.
Bầu không khí khôi phục lại sự ái muội, tay Nam Dạ Tước tìm đến chỗ mẫn cảm của Dung Ân, nhưng cô trước sau vẫn vậy, không chút mảy may phản ứng, “Tôi không nhẫn nại nữa, nếu cô còn không phối hợp, đừng trách tôi không thương hại cô”.
Trái tim vẫn luôn trung thành với thân thể của chính mình.
Trái tim, không tiếp nhận được Nam Dạ Tước, thì ngay cả thân thể cũng như vậy gượng gạo khô khốc.
Dung Ân thật sự rất đau, toàn thân cô như đang bị xé rách, so với những lần trước lại càng khó chịu hơn. Cô khép chặt chân, thân thể bị đè nén, tự nhiên sẽ nảy sinh sự chống cự. Nam Dạ Tước nhận thấy người phụ nữ vẫn như trước không nghe lời, nếu như anh kiên trì cưỡng ép mạnh bạo, không chừng chính anh sẽ đoạn tử tuyệt tôn.
Bất đắc dĩ dừng lại, nhớ tới đêm trước Dung Ân xem anh như Diêm Việt, trải nghiệm quả thật khiến anh thỏa mãn vô cùng, nhưng đêm hôm nay….
Nam Dạ Tước phẫn nộ ngồi dậy, đạn đã lên nòng lại không thể bắn, nhưng cũng không thể dửng dưng vứt bỏ, nhẫn nhịn mở ngăn kéo, lấy ra từ bên trong một lọ thuốc.
“Đây là cái gì?” Dung Ân kéo lại chăn một lần nữa.
“Câm miệng” Khẩu khí Nam Dạ Tước trào lên sự nóng giận sôi sục, thuốc này vốn dĩ để phòng bị nên anh chỉ vứt xó, bằng sự thuần thục của chính mình, anh tự nhiên sẽ có cách câu dẫn, không cần dùng đến thứ thuốc này. Nếu dùng quá liều, thân thể người phụ nữ chắc chắn sẽ không thể chịu được, dễ dàng giúp anh cảm thấy thỏa thuê, thật không nghĩ, sẽ có ngày phải dùng đến.
Hất tung chăn trên người cô, Nam Dạ Tước đã không còn đủ kiên nhẫn!
Phản ứng của cô, quả nhiên như anh mong đợi, không quá thanh thuần, càng không cứng ngắc.
Biểu cảm kiều diễm, Dung Ân nằm trên giường, hai chân gắt gao khép chặt, cảm giác khó chịu trong người vẫn chưa vơi bớt, phía sau lưng, kề sát là lồng ngực vẫn đang phập phồng tràn đầy dư vị của người đàn ông. Nam Dạ Tước lướt bàn tay xuống dưới rồi dừng lại trên bụng Dung Ân, cằm khẽ cọ sát hõm gáy cô.
Thể lực không thể so với Nam Dạ Tước, Dung Ân muốn ngủ thêm, đẩy cánh tay người đàn ông, cô mở miệng, “Như vậy, hoàn nợ rồi chứ?”
Hơi thở của Nam Dạ Tước thoang thoảng quấn quýt bên tai cô, ngón tay theo thói quen quấn lấy những sợi tóc vương trên thân thể anh của cô, “Hoàn nợ? À….”
Cô cuộn tròn hai vai, người đàn ông vươn tay vặn người cô đối diện với chình mình, “Ân Ân, một đêm của em đang giá như vậy sao? Giao dịch lần này, chẳng phải tôi đã chịu thiệt sao”.
Cuộc nói chuyện, là chính cô tự chuốc lấy, Dung Ân hối hận đã mở lời. Cô buông hạ tầm mắt xoay người, lại bị Nam Dạ Tước kìm chặt bả vai không thể cử động, “Nếu vậy, khi nào mẹ em bình phục, em cũng sẽ rời xa tôi?”
Nỗi đau đớn của người khác, nhưng lại cái cớ trao đổi của người kia, tâm tư Dung Ân nhuốm đầy bi thương, kéo bàn tay anh, xoay người, đem khuôn mặt vùi vào trong chăn, che giấu sự tủi hờn trào dâng, “Tốt thôi, nếu đã chán, tôi có thể sẽ buông tha em sớm hơn?”
Người thứ ba
Lúc sủng nịnh, xem trọng như châu báu, chơi đùa đã chán, ruồng rẫy tệ hại.
“Chuyện này em không cần lo lắng”, Nam Dạ Tước khom người, lời nói buông hạ khe khẽ bên tai Dung Ân, “Chơi đùa đã chán, tôi còn giữ em làm gì?”
Bàn tay quyến luyến để lại chỗ cũ, Dung Ân kéo ra, liền bị anh đẩy lại, “Chỗ này cũng không phải tôi chưa từng động qua? Lúc này mới phản kháng, có phải quá muộn rồi không?”
Dung Ân cánh tay vô lực buông hạ, quả thật, đã muộn.
“Đứng lại”. Từ phía sau truyền đến tiếng ra lệnh, không giống như Nam Dạ Tước đang đùa cợt, trái lại có chút âm lãnh.
Cô dừng bước, nghe được tiếng sột soạt, Nam Dạ Tước đang mặc lại áo choàng, cũng không nhìn lên, chỉ nằm trên giường, “Ân Ân, người quyết định là tôi, lần sau, không cho phép em tùy tiện hành động!”
Người đàn ông lúc này, tâm tình bất ổn thất thường. Cái anh muốn là hoàn toàn nghe lời, vậy mà có người phụ nữ tự tiện thay anh quyết định.
Dung Ân đứng yên tại chỗ, nhiệt độ trong phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo lạ thường, sống lưng cô cứng nhắc, đi không được, ở lại cũng không xong. Người phụ nữ đến bên cạnh Nam Dạ Tước, chưa kịp nằm xuống, đã bị người đàn ông không chút thương tiếc đẩy ra khỏi giường