XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3122 lượt.

́ng mặt trời đang dần lặn đi đến, khi tới nơi, Nam Dạ Tước cũng không ngay lập tức xuống xe, ngón trỏ đặt trên vô lăng khe khẽ gõ gõ, “Đừng dại khiến tôi mất mặt, nói không, tôi sẽ cho em lãnh hậu quả”.
“Không mang tôi đi cùng chẳng phải được rồi sao?” Nếu đã sợ cô gây chuyện, hà cớ gì còn vẽ vời thêm chuyện.
“Ân Ân, tôi nói, em nghe lời là được”. Nam Dạ Tước lúc này, dường như ngày một độc tài.
Đi đến cửa Cám Dỗ, cánh tay người đàn ông vòng qua eo Dung Ân, dáng vẻ thân mật cực độ. Cô không quen loại tiếp xúc này, trong người dấy lên cảm giác khó chịu, nhưng cũng không dám đẩy ra.
“Tước thiếu gia…”
“Tước thiếu gia, ngài đã tới…”
Dọc theo đường đi, lời chào cung kính vang lên không ngớt, nơi này, chứng kiến biết bao hồi ức tồi tệ của Dung Ân. Cô trước sau với Cám Dỗ vẫn đều không có cảm tình.
Bước vào bên trong, âm thanh ồn ã huyên náo vang lên, không cần lại gần cũng nghe được giọng điệu trêu ghẹo bồi rượu õng ẹo của đàn ông, Dung Ân kìm nén ác cảm, Nam Dạ Tước ôm cô bước vào phòng bao.
Anh ta đi đâu cũng đều có năng lực trấn áp không khí, người bên trong tất thảy đều nhìn ra ngoài cửa, Dung Ân bắt gặp một cặp mắt quen thuộc.






Món hàng
…….Đôi mắt màu nâu phảng phất sự cô đơn không nói thành lời, anh nhìn Dung Ân, rất lặng lẽ, rất trầm ổn.
———-
Thân thể, không khỏi run rẩy, Nam Dạ Tước cảm nhận được sự khác thường của cô, cánh tay vòng qua thắt lưng cô khẽ vỗ nhẹ, động tác thân mật quá độ, nhưng kì thật, ý tứ mười phần là cảnh cáo.
Như đồ vật, bị tuyên cáo quyền sở hữu.
Xung quanh truyền đến tiếng cười vang thành tiếng, tình huống như vậy với những đại gia bề thế cũng không lấy làm lạ, Dung Ân siết chặt bàn tay, Nam Dạ Tước đêm nay quả thật đã đi quá giới hạn, “Anh còn như vậy, tôi sẽ về trước”
Một câu buông ra, đủ lớn để ai nấy trong phòng bao đều nghe thấy.
Xuyên thấu qua ly thủy tinh trong suốt, Diêm Việt lặng lẽ nhìn Dung Ân, ánh mắt nhuốm đầy thâm ý sâu xa, ngón tay siết chặt phần nào để lộ tâm tình, Dung Ân ngẩng đầu, không ngờ đối diện tầm mắt Diêm Việt, đáy lòng bỗng dưng tê dại, cô vờ như chuyện hôm qua cùng anh chỉ là quá khứ không hề đáng xem trọng, nhưng lại phát giác chính mình, không thể làm được.
Nam Dạ Tước nhấp một ngụm rượu, Dung Ân vẫn như vậy duy trì tầm mắt nhìn Diêm Việt, khiến lồng ngực anh một lần nữa sôi sục như muốn nổ tung, cô quả thật không quan tâm, cũng không giấu diếm, rượu trong miệng nuốt không trôi, người đàn ông cúi đầu chiếm lĩnh bờ môi Dung Ân, đem rượu trong miệng lấp đầy miệng cô, Dung Ân không đề phòng, ngay lập tức mặt đỏ bừng, sống lưng thẳng tắp cứng ngắc.
Bàn tay Nam Dạ Tước khóa trụ thắt lưng cô, âm thanh giỡn cợt xung quang vang lên ngày một dồn dập, ồn ào, “Woa, như vậy…..Tước thiếu gia, ngày thường dùng sữa của cô ấy sao?” (Bệnh…..Y.Y)
Diêm Việt lạnh nhạt quan sát tất thảy, anh ta uống một chén rồi lại một chén, đối với Dung Ân, anh đã không còn phân biệt rốt cuộc là yêu hay hận? Chỉ biết rõ một điều, cô là người phụ nữ duy nhất anh từng động tâm….
Bầu không khí ngày một náo nhiệt ồn ã, nhưng tốp người tụm năm tụm ba chạm cốc, cụng ly rôm rả, dưới ánh đèn màu chập chờn hỗn loạn, đã bắt đầu bày ra những màn phô bày tình cảm quá giới hạn, Nam Dạ Tước dường như rất hưởng thụ bầu không khí, anh ghé sát vào tai Dung Ân, thanh âm vấn vít bên vành tai cô khẽ khàng, “Ngoan….” Dung Ân chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã dùng sức đẩy cô ngã vào ghế sô pha, anh quăng ly rượu trong tay, bàn tay theo đuôi áo của cô từ từ tiến vào, Dung Ân thất kinh, nhưng nhìn ra không xa, đập vào mắt là một màn tương tự.
Chỉ mình Diêm Việt, an tĩnh ngồi ở góc, đôi mắt màu nâu phảng phất sự cô đơn không nói thành lời, anh nhìn Dung Ân, rất lặng lẽ, rất trầm ổn.
Lồng ngực trào dâng cảm xác chua xót đến đắng nghẹn, cô cố gắng nín nhịn, nuốt nước mắt để bản thân phải kiên cường, Dung Ân không phân biệt được, rốt cuộc cô đau lòng vì hành vi ngang ngược của Nam Dạ Tước, hay vì thái độ thờ ơ của Diêm Việt.
Nam Dạ Tước cuộn lại một góc áo của cô, cứ như vậy vén lên, Dung Ân cảm giác từ bụng truyền lên cảm giác lành lạnh, cô vội vàng thét lên kinh hãi, khủy tay dùng sức đẩy Nam Dạ Tước. Người đàn ông không nghĩ cô có thể dùng lực mạnh tới vậy, ngay lập tức lảo đảo, thiếu chút nữa ngã quỵ.
Tiếng trêu đùa bắt đầu mờ mịt. Sự nặng nề dần khỏa lấp, vài người trước đó vẫn hay bỡn cợt cũng thu hồi vẻ mặt hào hứng, đứng lặng thinh bên cạnh người phụ nữ đi cùng, ai nấy cũng đều nghĩ, Dung Ân đã dẫm phải đuôi cọp.
Tự mình kéo lại vạt áo, lúc này, Dung Ân mới nhận thức được sự nguy hiểm.
Nam Dạ Tước một chân quỳ trên ghế sô pha, mái tóc ngắn lòa xòa che đi biểu cảm khó đoán trên gương mặt, anh ta đột nhiên lảo đảo về phía bàn rượu, ngón tay chỉ vào Dung Ân, “Mẹ khiếp, một con điếm mà không biết chơi sao!”
Xung quanh tức thì im phăng phắc, ngay cả hệ thống sưởi ấm dường như cũng mất tác dụng, không khí lạnh đến thấu xương thấu tủy, ai nấy cũng đều không rét