Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3147 lượt.

c đây, rốt cuộc cũng không thể tìm lại.
Cảnh còn người mất.
Ăn một thìa cơm rang, vốn tưởng rằng không có vị, khoang miệng lại dần bị vị mặn xâm chiếm, Dung Ân nhai thêm vài lần rồi nuốt xuống. Cuộc sống cũng như vậy, có đôi khi cũng cần nêm thêm chút gia vị.
Giữa lòng sông có một vài chiếc thuyền con qua lại, những chiếc thuyền theo tay đưa đẩy của người chèo mà di chuyển, mặt nước gợn lên từng đợt, một hồi rồi trả lại sự yên lặng nguyên bản như chưa từng có gì tác động, tạo nên tầng tầng lớp lớp sự khuấy đảo mặt nước.
“Tôi ăn no rồi”, Dung Ân hiếm khi ăn được nhiều như vậy, toàn bộ một bát cơm rang đã được cô ăn sạch sẽ, “Anh thật sự không ăn?”
Nam Dạ Tước cảm giác như trút được gánh nặng, anh không có ý đáp lại, thoải mái đứng dậy.
Lái xe trở về nhà, anh dường như có công chuyện chưa giải quyết xong, không ăn gì, mà ngay lập tức vào thư phòng.
Đến nửa đêm, Dung Ân đang ngủ ngon giấc, lại bị một hồi âm thanh âm ỉ bên cạnh đánh thức, cô mở đèn, liền trông thấy Nam Dạ Tước cau mày, sắc mặt dường như rất khó chịu.
“Anh sao vậy?” Dung Ân vươn tay, đặt lên trán đã đẫm mồ hôi của anh.
Người đàn ông khí lực đã không còn khỏe mạnh như thường ngày, một tay anh đặt trên thắt lưng Dung Ân, điều chỉnh tư thế cô trở lại, “Tôi đau dạ dày”.
“Anh đói sao?” Dung Ân lực bất tòng tâm, “Tôi đi nấu mỳ cho anh”.
“Cô là phụ nữ sao?” Mi tâm Nam Dạ Tước ngày một cau chặt lại, “Ngoại trừ mỳ không còn biết nấu món gì khác, tôi không ăn mỳ!”.
Chỉ có một lựa chọn, dù có lựa trái lựa phải, Dung Ân quay lưng về phía anh, “Tùy anh thôi”.
Bản thân anh bị đau dạ dày cũng do cô làm hại, thân thể Nam Dạ Tước di chuyển, đầu anh vùi vào gáy mềm mại của cô, thanh âm khó chịu một lần nữa truyền đến tai Dung Ân, trên trán anh đã mướt mồ hôi, sự ẩm ướt cũng khiến cô không yên.
Cuối cùng, Dung Ân cũng không chịu được ngồi dậy rời khỏi giường, cô nhớ trong tủ lạnh vẫn còn một ít sủi cảo, cô xuống tầng hấp lại.
Nam Dạ Tước mệt mỏi ngồi xuống bàn ăn, một tay chống lấy trán, bộ dạng nhìn qua có phần đáng thương vô cùng. Tốc độ ăn cũng chậm chạp, không biết lý do vì không muốn ăn, hay là do dạ dày vẫn đang co thắt.
Dung Ân hai tay chống cằm ngồi đối diện anh, bên trong phòng khách không mở đèn chùm, chỉ có ánh đèn hắt nhàn nhạt nhẹ nhàng, nhìn người đàn ông đang ăn, Dung Ân nhớ tới ước muốn nhỏ bé của chính mình trước đây.
Lấy được một người đàn ông yêu thương mình, cô sẽ nấu thức ăn hằng ngày, và được ngắm nhìn dáng vẻ khi ăn của người đó.
Nam Dạ Tước ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt đang nhìn anh chuyên chú của cô, đồ ăn vào trong miệng giúp dạ dày anh trở nên dễ chịu hơn, “Tôi đẹp trai lắm sao?”.
Trong mắt dấy lên sự do dự, Dung Ân thu dọn bát đũa, “Anh lên trước đi, để tôi đun ít nước nóng, uống rồi hãy ngủ”.
Nhìn bóng lưng Dung Ân, điềm tĩnh mà ấm áp, Nam Dạ Tước cũng không ngay lập tức đứng dậy, sau khi cô rửa bát xong, lúc này mới kéo tay cô.
Dùng nước lạnh để rửa, ngón tay cô vốn dĩ đã lạnh cứng.
Bàn tay anh khe khẽ vuốt ve ngón tay cô, khiến cô cũng cảm thấy ít nhiều sự ấm áp.
“Nếu anh nói không thích chợ đêm, chúng ta đã có thể đổi địa điểm”. Anh không độc đoán một lần, lại khiến chính mình chịu khổ một lần.
“Tôi muốn biết khẩu vị của em”, Nam Dạ Tước cười nhẹ, “Sau này, tôi sẽ không cùng em đi linh tinh, không chừng sẽ bị bán đi lúc nào không hay”.
“Cùng lắm cũng chỉ là bữa cơm, hơn nữa anh cũng chưa nếm qua, làm sao biết không thể ăn”.
Người đàn ông kéo cô cùng lên tầng, “Nhìn là biết”.
Trông mặt bắt hình dong.
Tình nguyện chịu đói, quả nhiên đáng đời.
Cả đêm cô bị Nam Dạ Tước quấy rầy, tinh thần anh sau đó nhanh chóng phục hồi, nửa đêm không ngủ được, bắt cô cùng xem phim, khắp phòng là những tạp âm ồn ã, đinh tai nhức óc. Dung Ân trằn trọc không sao ngủ được, người đàn ông vươn tay kéo cô lại gần mình, “Xem cùng tôi”.
Cô không cử động ghé sát đầu vào lồng ngực anh, thi thoảng cố gắng mở mắt, phim đang chiếu là một bộ phim điện ảnh nước ngoài, Dung Ân nhìn tựa đề, “Teeth” (Phim điện ảnh Mỹ ra đời năm 2007, các bạn có thể search Google xem trailer….hi hi…thể loại hài, kinh dị và bạo lực :) ), ngay cái tên đã thấy vô cùng kì quái.
Thanh âm nhuốm màu âm u, cùng kinh hoàng và sợ hãi, nữ diễn viên chính là một học sinh cấp ba, và là một người quái dị, bên trong âm đạo của cô có một hàm răng kì quái, mỗi khi cùng người khác phái thân mật, thứ đó sẽ tấn công đối phương, nội dung vô cùng bi thảm.
Tiếng kêu thất thanh của những người đàn ông không ngừng vang lên, Dung Ân chỉ cảm thấy bả vai lạnh lẽo, cô kéo chăn cao hơn, ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt quỉ dị của Nam Dạ Tước.
“Ân Ân, em đang nghĩ gì vậy?”.
Bộ mặt người đàn ông mang theo vẻ trêu tức, ngón tay thon dài hướng về phía gương mặt Dung Ân, cô mỉm cười, thân thể thu gọn trong chăn, “Tôi không nghĩ gì cả”.
Nam Dạ Tước mỗi lúc lại siết chặt lấy cô hơn, quai hàm đặt sát trên vai Dung Ân, giọng điệu ái muội, “Tôi biết rõ em nghĩ gì, em muốn….mình và cô gái đó giống nhau, từ trong mắt em, tôi đã


Lamborghini Huracán LP 610-4 t