Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3148 lượt.
có thể nhìn ra tất cả”.
Dung Ân quay lưng về phía anh, con mắt của Nam Dạ Tước, lẽ nào có thể chụp cả X-quang?.
Một lực mạnh tác động lên thắt lưng cô, người đàn ông đem cô đối diện chính mình, “Để tôi xem, em có một hàm răng đáng yêu như vậy không….”
Người đàn ông này, dục vọng tới lúc nào cũng khiến người khác không kịp trở tay, cũng đã rạng sáng, anh ta còn có sức lực mà làm này làm nọ.
Trên giường, Dung Ân trước nay vẫn luôn không hợp tác, cô cũng không có hứng thú, trước nay chưa từng cùng Nam Dạ Tước đạt được sự hòa quyện cả thể xác và tinh thần.
Dung Ân bài xích, tự nhiên chịu thiệt cũng là cô.
Sáng sớm tỉnh lại, rèm cửa sổ đã che kín, ngăn cản ánh sáng chói mắt thâm nhập vào căn phòng, Dung Ân trở mình, nhưng lại phát hiện toàn thân rã rời vô lực, hai chân thậm chí không còn chút sức lực để có thể cử động.
Khó khăn xoay người, người đàn ông bên cạnh vẫn đang ngủ say, một tay, một chân anh ta vẫn theo thói quen cũ ngang nhiên đè lên người cô, dáng ngủ thật sự gây phiền hà vô cùng.
Không muốn đánh thức anh, Dung Ân dè chừng, rồi nhìn lại phía giường ngủ. Cô mở ngăn kéo, cầm một lọ thuốc đặt lên tủ đầu giường, mẹ Dung rất thích ăn bánh bao ở quán gần nhà, cô muốn nhanh chóng đi mua cho mẹ.
Thay quần áo rồi đẩy cửa ra ngoài, Dung Ân đều cẩn trọng nhẹ nhàng, chỉ lo sẽ đánh thức Nam Dạ Tước.
Sau đó không lâu. Điện thoại không ngừng vang lên, Nam Dạ Tước nhớ ra hôm nay có một buổi họp quan trọng của hội đồng quản trị mà anh phải chủ trì, liền vội vã thức dậy chuẩn bị.
Tới Nghiêm Tước, lại phát hiện quên mang theo tài liệu đã chuẩn bị tối qua, vừa vặn bắt gặp Hạ Phi Vũ đi ra từ phòng thiết kế.
“Tổng giám đốc, buổi họp hội đồng quản trị đã đến, tổng giám đốc còn có công chuyện gì sao ạ?”
“Hạ Phi Vũ”, Nam Dạ Tước suy nghĩ một hồi, rồi móc ra từ trong túi quần một chùm chìa khóa, “Tôi để tài liệu bên trong thư phòng, cô đi lấy tới đây giúp tôi”.
“Vâng”, ngữ khí Hạ Phi Vũ vui vẻ, tiếp nhận chùm chìa khóa từ trong tay anh, “Nơi đấy ở đâu ạ?”
“Ngự Cảnh Uyển”.
Nơi anh và người phụ nữ khác sinh sống, cô không muốn gọi đó là nhà anh.
Lái xe tới Ngự Cảnh Uyển, sự xa hoa bên trong cũng không phải lần đầu tiên Hạ Phi Vũ bắt gặp, trước đây cô cũng từng đến những nơi ở khác của Nam Dạ Tước để giúp anh lấy đồ đạc, đi lên tầng hai, tài liệu cần tìm đặt trên bàn trong thư phòng, sau khi cầm lấy, khi đi ngang qua phòng ngủ rộng lớn, Hạ Phi Vũ không khỏi lưỡng lự.
Khẽ đẩy cửa vào, tất thảy mọi thứ nhanh chóng đập vào mặt, quần áo ngủ của phụ nữ đặt trên giường, bên trong phòng còn có mùi hoa nhài thanh mát, rất giống với mùi hương ở trên người Dung Ân.
Hạ Phi Vũ đi vào trong, tất cả đều cho thấy Nam Dạ Tước ở cùng một người phụ nữ, hơn nữa, người đó vẫn đang ở đây.
Cô đi vài bước lại gần giường lớn, hàm răng vì kích động mà cắn chặt lấy môi, ánh mắt đảo quanh phòng, cuối cùng, rơi xuống tủ đầu giường.
Thuốc tránh thai!
Xem ra, Nam Dạ Tước vẫn chỉ đang chơi đùa.
Khóe miệng cô ta bất giác cong lên, hàm răng cũng thoải mái buông ra, Nam Dạ Tước ghét nhất là bị phụ nữ quấy rầy, hơn nữa anh chơi đùa phụ nữ luôn luôn rất sạch sẽ, từng có người lấy cái thai ra đe dọa anh để buộc anh chịu trách nhiệm, thế nhưng cuối cùng, Nam Dạ Tước vẫn nổi danh là người tuyệt tình.
Nếu như ai đó ôm vọng tưởng mang thai con của anh, dùng cái thai để chế ngự anh, nhất định anh sẽ giận dữ cự tuyệt, không chút lưu tình.
Hạ Phi Vũ cầm lấy lọ thuốc, không hề phân vân, lấy từ trong túi xách của chính mình lọ thuốc bổ tráo lại chỗ cũ.
Muộn màng
“Đã quá muộn rồi, tất cả đã không còn kịp nữa”
———
Cầm lọ thuốc tráo lại vị trí cũ, Hạ Phi Vũ rời khỏi phòng ngủ, cũng đóng cửa lại cẩn thận như nguyên trạng.
Trở về công ty, cuộc họp chỉ vừa mới bắt đầu, cô đem văn kiện cùng chìa khóa giao lại cho Nam Dạ Tước, biểu cảm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên ngồi vào ghế ngồi đã sắp xếp.
Nam Dạ Tước chần chờ, đôi mắt hẹp dài nheo lại, “Cô đã có bạn trai?”
Hạ Phi Vũ cười tự giễu, sự cô đơn trong mắt được thu hồi trọn vẹn vào mắt Nam Dạ Tước, “Không phải, tôi chỉ thật không ngờ, có ngày tổng giám đốc lại ngỏ lời mời tôi”.
Hai tay người đàn ông chống trên bàn làm việc, anh ta bước đi thong thả đến chỗ người phụ nữ, một lực mạnh đè lên đôi vai cô, một lần nữa nhấn mạnh lại lời đề nghị vừa rồi, “Sau khi tan làm chờ tôi”.
Nói xong, ngay lập tức đi ra khỏi phòng họp. Hạ Phi Vũ ánh mắt sáng ngời rạng rỡ, khóe môi không nhịn được cong lên.
Nhà họ Diêm.
Bên trong biệt thự xa hoa, bầu trời đột nhiên trở nên u ám, giống như sân khấu đã hạ màn, không gian rơi vào tối tăm, mù mịt. Ở hoa viên, Diêm Việt ngồi trên xích đu, trên người anh vận một bộ quần áo màu trắng, màu đơn sắc đơn điệu, vô hình khiến người ngoài nhìn vào không tránh khỏi cảm giác bứt rứt từng hồi, Diêm Việt hai mắt nhắm nghiền, dù cho có thanh âm của người bên cạnh truyền đến, cũng như vậy không mở mắt.
“Thiếu gia”, vú Lưu