Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3171 lượt.
còn có thể tin tưởng anh, cô vội vàng ôm lấy một trụ sắt, toàn thân áp sát.
Mồ hôi từ trên mặt người đàn ông từng giọt chảy xuống vòm ngực tráng kiện, rồi tan xuống trên họng súng sinh tử.
“Mau đuổi theo, không được để bọn chúng chạy thoát…..”
Một bên hông Nam Dạ Tước áp sát trên mắt sàn, đột nhiên ngoặt trái, toàn bộ ca nô lật nghiêng, toàn thân Dung Ân tưởng như đã rơi xuống biển, cô mắt mở trừng trừng nhìn ca nô xuyên qua khe hẹp với hy vọng mong manh. Cố nén cảm giác sợ hãi, hàm răng cắn chặt lấy môi dưới, hai tay bám trụ chắc chắn, mắt nhắm chặt.
Phía sau, truyền đến tiếng va chạm dữ dội, trước mắt tối tăm mịt mờ, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân như bị quẳng đi, cô tuyệt vọng kêu lên, cơ thể bị hất quăng xuống mặt biển.
Chỉ uống vài ngụm nước, may mắn trên người cô có mặc áo cứu sinh.
Khi mở mắt ra, bốn phía tối tăm, nước biển lạnh lẽo dần xâm nhập vào trong người, khiến cô đột nhiên giật mình, “Nam Dạ Tước, Nam Dạ Tước…..”.
Xa xa nhìn lại, giữa hai ngọn núi, khe hẹp nhỏ như vậy, anh ta lại có thể xuyên qua, ca nô kẹt lại ở trong, đã bị làm hỏng đến không rõ hình thù.
Như vậy, đây là phía sau núi?
Ánh mặt trời thậm chí không lọt vào nơi đây, chẳng trách người cho thuê ca nô đã dặn dò không được phép vượt qua đó, Dung Ân hai tay quờ quạng xung quanh, một mình cô độc, khiến cô sợ hãi, toàn thân run rẩy, giọng nói run run, “Nam Dạ Tước….”.
Lúc này, cô muốn nghe thấy giọng nói của Nam Dạ Tước hơn bất cứ điều gì, dù chỉ là một chữ.
Dung Ân không dám di chuyển, tứ phía cô tịch như dọa người, thi thoảng lại có tiếng côn trùng kêu lên, gay gắt mà bén nhọn, ngoài khơi bập bềnh, dập dờn, dường như bất cứ lúc nào cũng có gì đó sắp sửa công kích.
Đột nhiên có thứ gì đó chạm vào vai Dung Ân, cô thất kinh đẩy ra, lại nghe thấy thanh âm rên rỉ lí nhí.
Sưởi ấm lẫn nhau
“Thế, Diêm Việt đâu?”
———
“A…..”
“Nam Dạ Tước!” sự sợ hãi của Dung Ân cuối cùng được trấn an bội phần, cô vươn tay, vừa vặn đỡ được người đàn ông nửa người trên chưa chìm hẳn, cô chậm chạp tiến lại gần, một cánh tay người đàn ông đã khóa trụ cô, áp sát khuôn mặt lạnh cóng của Dung Ân vào vòm ngực của mình.
“Ân Ân, cuối cùng cũng có ngày trông thấy được em vì tôi mà lo lắng”
Lần này, Dung Ân không đôi co cùng anh, cánh tay Nam Dạ Tước máu đã bắt đầu đông lại, chiếc áo màu trắng hoen ố những vệt máu đỏ sậm, Dung Ân cố nén trụ trong lòng sự kinh sợ, cầm lấy bật lửa trong tay anh.
Đem theo hy vọng mong manh, tưởng chừng như không tìm được bờ, Dung Ân cầm theo bật lửa dần dần biến mất trong mắt Nam Dạ Tước, sau một hồi, mới nghe được giọng nói mừng rỡ của cô truyền đến, “Chỗ này có một cái hang……”.
Dung Ân theo lối cũ trở lại, từ xa nhìn đến chỉ thấy thân thể Nam Dạ Tước đang nổi trên mặt nước, đầu chìm ngỉm trong nước, cô vội vàng lại gần, khẩn trương túm lấy một cánh tay anh, “Tôi đưa anh đi, lập tức bám vào”.
Tắt bật lửa, không gian lại chìm ngập trong bóng tối, không nhìn ra bất cứ hình thù vật thể nào, Dung Ân thở khó nhọc, tay phải Nam Dạ Tước đã hoàn toàn mất cảm giác, chỉ có thể theo sức nước, một phần dựa vào sức lực của Dung Ân mà di chuyển.
Anh chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, anh phải trông cậy vào một người phụ nữ.
Đi đến bờ, Dung Ân bò vào bờ trước, đem toàn bộ sức lực còn lại kéo Nam Dạ Tước từ dưới nước lên mặt đất, rẽ những nhánh cây mọc tua tủa rậm rạp hai bên, dẫn vào trong hang.
“Nơi này, làm sao có cả những chỗ thế này?”
“Có phải….cảm giác rất giống phim điện ảnh?”, Nam Dạ Tước tựa người vào một khối đá, tóc ngắn dính dớp trên mặt, tay trái chống lên mặt đất, khó khăn ngồi thẳng dậy.
“Ân Ân”, Nam Dạ Tước đã yếu đi nhiều, không thể cất giọng nói trọn vẹn một câu, “Lấy ít nhánh cây, nhóm lửa…..”.
“Được”, Dung Ân nghe theo, chọn một vài cành cây, toan châm lửa, người đàn ông cẩn thận nhắc nhở, “Che cửa động lại, bọn chúng rất có thể vẫn đang tìm kiếm”.
Động này vốn dĩ rất kín đáo, Dung Ân dùng cây bụi che chắn cửa, sau khi xác nhận không có sơ hở, lúc này mới quay lại, nhóm lửa.
Không gian cũng không quá rộng, có ánh lửa, nên nhanh chóng lan tỏa sự ấm áp.
Nam Dạ Tước tìm kiếm gì đó ở thắt lưng, may mắn thay, vẫn chưa bị rơi mất.
Một chiếc dao thương hiệu Thụy Sĩ đưa đến trước mặt Dung Ân, Nam Dạ Tước ra hiệu cho cô cầm lấy, “Ân Ân, em qua đây”.
Cô đến bên cạnh anh ngồi xuống, Nam Dạ Tước cầm con dao đặt vào lòng bàn tay cô, “Giúp tôi xé áo, tôi muốn xem, tình trạng vết thương”.
Dung Ân tiếp nhận, trước tiên xé măng sét áo, khi đến vết thương, máu đã đông tụ, chỉ cần tác động nhỏ, cũng khiến mi tâm Nam Dạ Tước cau chặt lại.
Nhận thấy động tác của cô, người đàn ông nhìn cô nói, “Sợ?”
Dung Ân nắm chặt chiếc dao trong tay, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt ửng đỏ, Nam Dạ Tước nhìn ra, không muốn làm khó cô, chính mình rạch một đường, gắng sức cầm áo xé ra.
Máu đỏ nóng ấm, không giống như tưởng tượng của Dung Ân sẽ bắn ra tung tóe, chỉ là chảy ra một chút, bởi vì vết th