Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3174 lượt.

xót, “Mẹ tôi”.
“Thế, Diêm Việt đâu?”
Dung Ân không nhìn anh, chỉ thản nhiên nói, “Tình yêu của tôi đã chết rồi”.
Nam Dạ Tước cười cười, “Giữa hai người, có tình yêu? Tình yêu thật sự, sao có thể chết đi dễ dàng như vậy?”.
Cô buông hạ mi mắt, nếu như là lúc thường ngày, cô chắc chắn sẽ không cùng Nam Dạ Tước nói nhiều chuyện như vậy, “Tôi chưa từng hoài nghi, tình cảm giữa hai chúng tôi”.
“Vậy….Em lúc này hoài nghi anh ta”.
Giọng điệu ung dung, Dung Ân trốn tránh, “Tôi không muốn nói”.
“Được rồi”, Nam Dạ Tước quả thật cũng không còn sức lực, “Tôi muốn ngủ”.
“Không được”, Bả vai Dung Ân đưa đẩy, không cho phép anh ngủ được.
“Yên tâm đi”, người đàn ông cười miễn cưỡng “Tôi không dễ chết như vậy đâu”.
Mặc dù anh đã đảm bảo là vậy, mặc dù biết anh đang mệt, Dung Ân vẫn không muốn anh nhắm mắt lại. Cuối cùng Nam Dạ Tước cũng hiểu, khi phụ nữ chán nản, thật sự phiền phức đến cỡ nào.
Bên ngoài, bầu trời cũng đã dần sẩm tối, nhưng Dung Ân không hề biết.
Cô co hai chân, bả vai lẫn cổ bắt đầu nhức mỏi, tự chịu khổ, là cô tình nguyện, cô vẫn luôn tin tưởng rằng, giữa lúc con người đang trong nghịch cảnh, sẽ tự nhiên sản sinh cảm giác muốn nương tựa vào nhau, cô không biết với Nam Dạ Tước, anh có cảm giác này hay không?
“Ân Ân?”
“Ừ?”
Cuộc đối thoại như vậy, trở đi trở lại, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần.
“Em có biết tín điều(điều đặt ra để tin theo) của tôi là gì không?”.
“Là gì?”
“Người khác đánh tôi một quyền, tôi sẽ đâm người đó một dao, người khác đâm tôi một dao, tôi sẽ lấy mạng của người đó”. Quả nhiên đủ tàn nhẫn.
“Làm người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép ai khác tùy ý ức hiếp”.
Dung Ân vốn định cãi lại anh, nhưng nghĩ lại thôi, lúc này cũng chẳng thể làm gì, sao còn tốn sức giải thích dài dòng.
Cuối cùng Nam Dạ Tước đã mất sức không còn nói nổi, Dung Ân sợ rằng anh chịu đựng không nổi, cùng anh hàn huyên, nhìn cô luôn mồm đủ chuyện, người đàn ông dù rằng rất mệt mỏi, nhưng ý cười mỗi lúc một đậm hơn.
Hai người bọn họ, lần đầu tiên nói chuyện nhiều đến vậy. Bất luận bắt đầu ra sao, chí ít lúc này, ngay tại đây, hai người đang rất gần gũi và thân thiết.
Khi Lý Hàng dẫn người đến nơi, màn đêm đã buông xuống từ rất lâu, dò xét ngoài hang một hồi, Dung Ân đỡ Nam Dạ Tước ra ngoài.
Không được bao lâu, Lý Hàng dẫn người đến, khi nhìn thấy toàn thân Nam Dạ Tước đang chật vật, lếch thếch, anh ta cũng không bày ra vẻ gì ngạc nhiên gì, cởi áo khoác choàng lên người Nam Dạ Tước, cùng thuộc hạ, đưa anh và Dung Ân ra ngoài.
Khi Nam Dạ Tước được đưa vào bệnh viện, Hạ Phi Vũ nghe được tin ngay lập tức chạy đến trước cửa phòng cấp cứu, nét mặt cô ta lo lắng, sau khi nhìn đèn cấp cứu vẫn đang sáng, lúc này mới hạ mình, nhìn Dung Ân nói, “Qua đây”.
Hai người đi tới chỗ rẽ ở hành lang, Dung Ân vừa dừng bước, liền nhận ngay một phát tát đáp thẳng vào mặt.






Mặt méo sang một bên, đau bỏng rát.
” Nói, các ngươi một mình đi đâu?”
Hạ Phi Vũ tay nắm thành đấm, vẻ mặt kiêu ngạo, thanh âm bén nhọn rất nhiều.
“Cô dựa vào cái gì mà hỏi hành tung của tôi?” Dung Ân mệt mỏi, quần áo ướt sũng trên người còn chưa thay, có vẻ chật vật khó chịu, ” Cô lại dựa vào cái gì đánh tôi?”
Hạ Phi Vũ không nghĩ cô có ngữ khí mãnh liệt như vậy, ánh mắt nhìn về phòng cấp cứu, sau khi xác định Nam Dạ Tước sẽ không xuất hiện, lúc này mới mạnh giọng ” Tôi muốn đánh liền đánh….”
Không đợi Hạ Phi Vũ trả lời, Dung Ân liền rời khỏi, đèn cấp cứu vẫn bật sáng, Nam Dạ Tước lần này bị tập kích, Lí Hàng ứng phó cực kì nhanh, mà Hạ Phi Vũ có thể biết ngay lập tức như vậy, có thể nghĩ, cô vẫn có vị trí đối với Nam Dạ Tước, bằng không, Lí Hàng sẽ không cho cô biết tin tức này.
“Cô có muốn trở về thay quần áo không?”
Dung Ân ngẩng đầu, lọt vào tầm mắt, là một cơ thể anh tuấn cường tráng, đây chắc là Lí Hàng, lần đầu gặp cô có cảm giác có quan hệ mờ ám.
” Không cần.” Dung Ân cảm thấy, cô cùng Nam Dạ Tước cùng nhau trải qua sinh tử, nếu sống sót, cô nên ở đây, ít nhất cũng là lúc này.
Nam nhân gật gật đầu, cũng ngồi xuống cạnh cô, Dung Ân kẽ nhắm mắt, bỗng nhiên trên vai thấy ấm áp, Lí Hàng rút tay lại ” Buổi tối, sẽ rất lạnh.”
Dung Ân nhìn xuống, là một cái áo da, cô vẫn thấy, những nam nhân hay mặc áo da có xu hướng ngang ngược, “Cám ơn.”
” Không cần lo lắng, anh ta không chết được đâu.” Lí Hàng dường như rất hiểu Nam Dạ Tước, lấy ra điếu thuốc, vừa định châm lửa, liền nhớ đây là bệnh viện, nam nhân chỉ có thể đặt ở đầu ngón tay thưởng thức.
” Tôi cũng cảm thấy được, anh ta sẽ khỏe lại.” Ác ma đó, còn chưa gieo tại họa ở nhân gian, làm sao cam lòng bỏ đi được chứ.
Hai người cũng không giỏi nói chuyện, đối đáp vài câu, không khí liền yên tĩnh lại.
Lí Hàng đem điếu thuốc đặt trước mũi, mi mắt khẽ nhắm, lại cùng Dung Ân hai tròng mắt lạnh lùng dường như cùng mở ra, nam nhân nhướng một bên mày, trên người Dung Ân, hắn nhìn không được là cô lo lắng hay có gì che giấu, cô, tĩnh lặng, giống