Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3173 lượt.

ương đã ngâm trong nước quá lâu, xung quanh miệng vết thương đã sưng đỏ, trên mặt da, thịt thậm chí đã bắt đầu rữa, Nam Dạ Tước nhịn đau, hai mắt đỏ rực, trên trán mồ hôi túa ra không ngừng , năm ngón tay đang cầm tay áo cũng trắng bệch.
Dung Ân ngã xuống mặt đất, Nam Dạ Tước thở hổn hển lấy hơi, toàn thân vô lực tựa vào khối đá, “Cầm dao…..hơ trên lửa….”
Cô đã đoán ra chuyện tiếp theo, nặng nề cầm lấy dao hơ hơ trên ngọn lửa phập phù, lòng bàn tay Dung Ân nóng lên, đưa lại cho Nam Dạ Tước. Người đàn ông ngẩng đầu, mồ hôi theo quai hàm chảy thành dòng xuống ve áo, anh nghiêng đầu, đôi mắt sâu đen thăm thẳm nhìn vào Dung Ân, “Lại đây”.
Cổ tay cô run lên, Dung Ân khó lòng có thể làm được.
“Em bình thường…..chẳng phải luôn muốn xé tôi thành trăm mảnh sao? Hôm nay, như em….muốn”, Nam Dạ Tước cắn môi, anh có dự cảm chẳng lành, tay phải của anh đã không còn cảm giác, nếu không lấy được viên đạn ra, cánh tay này, e rằng thật sự không thể đảm bảo được nữa.
“Nam Dạ Tước….”, Dung Ân nhìn vết thương của anh, nhớ lại lần trước ở thư phòng, cô bị A Nguyên dí súng vào đầu, đến bây giờ lại bị truy sát, những mối nghi ngờ mỗi lúc một đầy lên, “Anh, rốt cuộc là ai?”.
Nam Dạ Tước cười cười, “Biết nhiều, đối với em không tốt”.
“Đằng sau anh, không chỉ đơn giản có Nghiêm Tước thôi?”.
Nam Dạ Tước thu hồi khóe miệng, “Xem tivi nhiều quá rồi? Nhận thức của em, người nguy hiểm và đen tối nhất….là tôi”.
“Anh, từng giết người chưa?”
Khóe môi mỏng của người đàn ông khẽ nhếch lên, dường như đang cười cô đã biết rõ còn cố chấp hỏi vòng, “Nếu không, tôi còn sống được đến ngày hôm nay”.
Thấy cô hồi lâu không nói gì, Nam Dạ Tước khẽ cười nói, “Sợ?”.
Dung Ân nhìn thấy vết thương ở cánh tay của Nam Dạ Tước đã bắt đầu mưng mủ, sợ thì sao? Tới nước này, còn có thể sống hay không vẫn còn là một ẩn số, “Làm thế nào mới có thể lấy nó ra?”.
“Đầu tiên dùng dao làm sạch chỗ thịt đã bị rữa đi, rồi lấy mũi dao…..xẻ một đường lên vết thương, nhớ kỹ…..Động tác phải dứt khoát…..”.
Dung Ân biết rõ chính mình không thể, nhưng vẫn ép buộc bản thân cầm lấy dao, dao nhỏ vừa đụng phải vết thương, tay cô đã run lên, từ trên da Nam Dạ Tước máu bắt đầu rỉ ra.
Người đàn ông dần lấy lại cảm giác, một tay, nắm chặt cành cây xù xì phía sau lưng Dung Ân, cô tự trấn an sự mềm yếu của bản thân, lau mồ hôi trên mặt, đem con dao hướng về phía cánh tay Nam Dạ Tước.
Lấy hết thịt rữa đi, kỳ thật so với việc lấy viên đạn ra còn đau đớn hơn gấp trăm ngàn lần.
Dung Ân kiên cường giữ bình tĩnh, trấn áp nỗi sợ hãi, cánh tay Nam Dạ Tước dơ dớp máu, nhưng khuôn mặt anh vẫn kiên nghị, chỉ khi không chịu đựng được, từ khóe môi mỏng mới phát ra những thanh âm rên rỉ khe khẽ.
Mũi dao đâm vào da thịt, Dung Ân có cảm giác chạm phải viên đạn, nhưng mãi vẫn không sao lấy ra được, cô khẩn trương, khắp mặt là mồ hôi túa ra như tắm, “Sâu quá, không được….”.
“Đạn vẫn chưa tới xương, cầm dao….chếch sang rồi đâm vào….”.
Dung Ân nghe theo, nhưng vẫn chỉ có thể chạm được đến nó, không sao lấy ra được, Nam Dạ Tước đã bắt đầu hạ đường huyết do mất máu quá nhiều, nhìn khuôn mặt lo lắng của Dung Ân, anh cố gắng chịu đựng, cất giọng an ủi, “Đừng nóng vội….xem như đâm vào bông thôi, sẽ không có cảm giác”.
“Anh còn cười….” Phụ nữ, dù cho có mạnh mẽ đến cỡ nào, một khi phải đối diện với ranh giới sinh tử, cũng đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
“Ân Ân, khi em lo lắng cho tôi, trông rất tuyệt, nếu không….tôi thật sự không có được chút sức lực nào nữa, tôi sẽ….A!”, Tay trái Nam Dạ Tước đã bẻ gãy cành cây, thả con dao trong lòng bàn tay, Dung Ân sau khi lấy viên đạn ra, liền vội vàng cầm lấy đoạn tay áo vừa xé quấn chặt quanh cánh tay Nam Dạ Tước, người đàn ông ngay cả khí lực để thở dường như cũng không còn, trống ngực phập phồng, khuôn mặt hai người ở rất gần nhau, thậm chí, Nam Dạ Tước chỉ cần liếc qua cũng có thể nhìn ra đôi mắt đang ngân ngấn nước của Dung Ân.
Anh vươn tay trái lên, đầu ngón tay vừa chạm được vào mắt của cô, Dung Ân đã theo bản năng né tránh.
Chỉ là, nước mắt ẩn nhẫn đã nhịn hồi lâu nên cứ như vậy tuôn ra, Nam Dạ Tước ngơ ngẩn, Dung Ân nhìn cánh tay đầy máu của anh ở giữa không trung, cô cầm lấy, áp sát vào má mình.
Mái tóc dài che khuất toàn bộ biểu cảm trên gương mặt, từ trong lòng bàn tay Nam Dạ Tước đón nhận yêu thương chân thành, nước mắt mặn đắng len lỏi vào những vết xước sát, hai vai Dung Ân không ngừng run lên, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.
Cánh tay Nam Dạ Tước kéo vào, quấn lấy cánh tay cô, hai người tựa vào nhau, thanh âm nghẹn ngào của Dung Ân hòa cùng tiếng khóc nấc vang lên từ lồng ngực anh, “Nam Dạ Tước, nếu như chúng ta có thể sống, sau này đừng cãi nhau nữa, được không?”.
Người đàn ông gắng sức đưa cánh tay bị thương lên, bàn tay anh vỗ về cô, “Được”.
Dung Ân lau nước mắt, dường như nhớ ra điều gì, cô tìm kiếm trên người một hồi, cuối cùng móc ra một chiếc điện thoại di động.
Nam Dạ Tước nhìn ra suy nghĩ của cô, nhưng cũng không nỡ phá tan hy vọng đó, Dung Ân trong