Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3180 lượt.

lòng khấp khởi, ngay lập tức bấm nút cầu cứu, cô gọi nhiều lần liền, nhưng lại phát hiện ra, nơi này cơ bản không hề có sóng.
Nam Dạ Tước nắm lấy tay Dung Ân, kéo cô lại gần mình, “Đợi đến khi trời tối, Lý Hàng không thấy chúng ta quay về, tất sẽ đi tìm”.
“Anh ấy biết được chúng ta ở đây sao?”
“Tôi đã nói cho cậu ta biết hành tung, nhưng chúng ta cũng không chắc có thể qua được trước hoàng hôn hay không”, Nam Dạ Tước động đậy thân, ra hiệu Dung Ân cởi áo cứu sinh trên người ra, “Ném nó ra biển”.
“Nhưng…..”, Nhỡ như rơi vào đường cùng, nếu như ngay cả áo cứu sinh cũng ném đi, bọn họ lại càng không cơ hội sống sót.
“Nếu như không ai tìm ra, hai chúng ta, dù có áo cứu sinh cũng không thoát được”.
Dung Ân tuy rằng không đoán ra được ý đồ của anh, nhưng vẫn ra khỏi hang, ném áo cứu sinh xuống biển.
Đem những cây leo che chắn lại cửa hang, khi cô quay trở lại, nhìn thấy Nam Dạ Tước đang tựa người an tĩnh lên phiến đá, một người đàn ông cao quý, ngay cả ăn cháo của cô, khuôn mặt cũng nhăn nhó, hôm nay, lại lâm vào tình trạng này.
Dung Ân nhẹ nhàng đi qua, vừa ngồi xuống, hai mắt người đàn ông vốn đang khép chặt bỗng mở ra.
“Im lặng!”
Bàn tay to lớn của anh áp đầu cô sát vào vòm ngực mình, Nam Dạ Tước giọng nói sắc lạnh.
Dung Ân tức thì cảm giác toàn thân đông cứng, cách đó không xa, truyền đến vài âm thanh rất nhỏ, thấp thoáng trong không gian, còn có ánh đèn pin sáng lên.
Cô tựa sát trước ngực Nam Dạ Tước, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay anh, mỗi lúc một căng thẳng hơn.
Khe hẹp giữa hai ngọn núi đã bị bịt lại bởi chiếc ca nô, những người đó chỉ có thể mặc áo cứu sinh, mạo hiểm bơi vào.
“Tối thế này, cũng không biết bên trong là gì….”.
Ngay sau đó vang đến tiếng lội nước, ánh đèn pin liên tục đảo đảo qua nơi hai người đang ẩn náu, tiếng sóng nước va đập để lại những bọt nước trôi nổi, đan xen còn có tiếng chửi rủa, “Mẹ kiếp, hai đứa chúng nó làm thế nào vào được trong này……”
Một người khác lại nói những lời thô tục họa thêm, “Chỗ này tối như bưng, ngay cả ma quỷ sống còn không nổi…..”
Dung Ân căng thẳng đến ngừng thở, đèn pin quét qua quét lại, “Kia là cái gì?”.
Ánh sáng dừng lại trước cửa hang nơi hai người đang ẩn náu, Dung Ân một tay nắm chặt ống tay áo Nam Dạ Tước, tay phải của người đàn ông lục tìm đồ, rồi bắt được con dao.
“Hình như là áo cứu sinh”.
Hai người áp sát vào nhau, bắt gặp một chiếc áo cứu sinh nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đèn pin xem xét xung quanh một hồi, nhưng cũng không phát hiện ra nơi có thể ẩn náu, “Nhìn xem, áo cứu sinh cũng ở đây, chắc chắn là chết rồi”.
“Như vậy có thể trở về báo cáo…..”
*Huýt sáo* “Không ngờ Tước thiếu gia cũng có ngày hôm nay…….”
Dung Ân cơ thể vốn dĩ trước đó đã thả lỏng hơn rất nhiều, chợt nhiên lại cảm thấy có vật gì đó, dường như còn đang di chuyển. Cô cúi đầu nhìn, sợ đến hồn bay phách lạc, một con rắn con có đốm nhiều màu đang theo chân của cô bò lên bụng. Cô vốn dĩ rất sợ rắn, vừa muốn kêu lên sợ hãi, đã bị một bàn tay bịt chặt miệng.
Dung Ân kinh hoàng, trợn to hai mắt nhìn Nam Dạ Tước.
Anh biết cô đang rất hoảng loạn, liền nghiêng người, đôi môi mỏng nhẹ nhàng chạm vào mắt cô, cô nhắm mắt, con rắn mỗi lúc tiến lại gần hơn, một chốc đã lên đến đùi Dung Ân. Nam Dạ Tước nhanh chóng vươn tay, hai ngón tay chuẩn xác cặp vào đầu con rắn, thân rắn bắt đầu giãy dụa, quấn lại thành vòng tròn, nghe thấy tiếng động, cô vừa muốn mở mắt, chợt nghe thấy tiếng thì thầm của Nam Dạ Tước, “Nhắm mắt lại”.
Dung Ân không dám động đậy, chỉ đành nhắm chặt mắt.
“Về thôi, bọn chúng không chết đuối, cũng chết vì lạnh…..”
“Đi, mẹ kiếp, tự làm tự chịu….”
Dần dần, hai người đàn ông chìm vào biển cả, Nam Dạ Tước giơ tay, đem con rắn đã chết ném xuống phiến đá, Dung Ân ý thức được đối phương đã đi xa, lúc này mới mở mắt.
“Trời tối rồi sao?”
“Kiên cường lên”.
“Nam Dạ Tước, nếu như không ai đến, chúng ta sẽ chết ở đây?”
“Không có nếu như, tôi tin tưởng cậu ta”.
Dung Ân đi ra cửa hang, sau khi xác nhận bọn chúng sẽ không quay lại, lúc này mới tìm đến đống củi, một lần nữa nhóm lửa, cô cởi áo khoác, vắt lên cành cây để hong khô.
Nam Dạ Tước đã mất máu quá nhiều, sức lực còn lại không là bao nhiêu, anh ngã xuống mặt đất, Dung Ân nhìn thấy, hấp tấp lại gần, “Anh không được phép ngủ”.
Lời thoại kinh điển trong phim truyền hình, người đàn ông thuận thế tựa vào người cô, đầu gối trên vai cô, anh cảm thấy tức cười, “Nhưng, tôi mệt”.
“Vậy cũng không được ngủ”, sau khi Dung Ân hong khô áo, đắp lên người anh, “Tôi kể anh nghe truyện cười nhé?”.
Không đợi câu trả lời của Nam Dạ Tước, cô tự mình bắt đầu, thật sự là một câu truyện nhạt thếch, người đàn ông vốn dĩ không buồn ngủ, nhưng khi nghe cô kể truyện, cảm giác buồn ngủ thật sự lại đến.
“Ân Ân?”
“Ừ?”, Bị cắt ngang, cô chú ý lắng nghe anh.
“Nếu như không trở về được, ai là người khiến em không yên lòng nhất?”
Dung Ân vốn dĩ đang ép buộc bản thân không được phép nghĩ ngợi, Nam Dạ Tước vừa hỏi như vậy, nỗi lòng lại trở nên chua


The Soda Pop