Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1009 lượt.

ắc chắn sẽ nói tôi bắt nạt, ức hiếp cấp dưới đấy.”
Nói đoạn, Tống Dật Tuấn cẩn thận, nhẹ nhàng lau nước trên khóe mắt cô, vốn chỉ có đôi mắt là đỏ nhưng không ngờ hành động quá đỗi dịu dàng này của anh đã khiến cả khuôn mặt cô ửng đỏ, ánh mặt vội vàng lảng tránh nhìn ra chỗ khác, giọng anh nhỏ nhẹ nhưng đầy mê hoặc truyền đến bên tai: “Làm bạn gái anh nhé?”
“Hả?!”
Anh đã đổi cách xưng hô rồi ư? Cô giật bắn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh đang đứng trước mặt mình, trông anh như một chàng hoàng tử chỉ có trong truyện cổ tích, phong thái cao sang, tài hoa khiến người ta phải ngưỡng mộ, lại thêm tướng mạo đẹp trai ngời ngời. Một người đàn ông ưu tú như vậy sao có thể đột nhiên bày tỏ tình cảm với cô, một cô gái bốn mắt, ngoại hình không có gì nổi bật, không có gì gợi cảm chứ?
Mình đang nghe nhầm chăng?
Hay là anh ta đang đùa giỡn mình?
“Đừng xem tôi chỉ là một con cừu, sự thông minh của loài cừu thật khó tưởng tượng, trời có cao tới đâu, tình cảm cũng vô cùng dạt dào…” Đúng lúc này, nhạc chuông điện thoại lại vang lên, Tô Duyệt Duyệt như thể vừa vớ được máy phun khí rung trong lúc đang nghẹt thở, cô liền cầm điện thoại, bấm nút nghe,
“Cô, cô đang ở đâu?”
Giọng nói từ trong điện thoại và từ phía cuối hành lang lần lượt truyền đến, Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía phát ra tiếng nói thì thấy Doanh Thiệu Kiệt đứng khựng lại vài giây khi nhìn thấy họ, rồi sải bước rất nhanh, chỉ vài giây đã tới nơi.
“Anh tìm Duyệt Duyệt à?”
Tống Dật Tuấn đã đổi cách cưng hô, mặc dù Doanh Thiệu Kiệt cũng gọi Tô Duyệt Duyệt như vậy, nhưng những lời này lại phát ra từ miệng của Tống Dật Tuấn, hơn nữa tại nơi chỉ ba người họ đã chọc cho Doanh Thiệu Kiệt nổi cáu. Bất cứ ai cũng không đủ khoan dung đối với kẻ tình địch tiềm ẩn của mình. Trong khi Doanh Thiệu Kiệt cho rằng Tống Dật Tuấn tiếp cận Tô Duyệt Duyệt chỉ để đùa giỡn một cô gái ngây thơ, trong sáng. Mặc dù bản thân anh chưa hề biểu lộ tình cảm của mình với Tô Duyệt Duyệt, hơn nữa mấy ngày nay, mối quan hệ giữa anh và cô vừa mới bình thường trở lại, trong anh đang ẩn chứa cảm xúc yêu đương mãnh liệt của một người đàn ông, anh lạnh lùng nói với Tống Dật Tuấn: “Tôi thấy có người nói cô ấy chưa lên xe, cho nên, cho nên…”
Vốn đang là nói với Tống Dật Tuấn nhưng bất giác anh lại đưa mắt nhìn về phía Tô Duyệt Duyệt, Tống Dật Tuấn hiểu rõ người đàn ông trước mặt mình muốn nói gì, không đợi anh nói hết câu, Tống Dật Tuấn liền kéo tay Tô Duyệt Duyệt, nói: “Không sao, để tôi đưa cô ấy đi.”
“Anh…”
Doanh Thiệu Kiệt trố mắt nhìn Tống Dật Tuấn cầm tay kéo Tô Duyệt Duyệt đến chỗ cầu thang máy, trong lúc sửng sốt, anh chỉ thấy vẻ mặt cô đang rất rối bời bỗng chốc trở nên ửng đỏ vì xấu hổ. So với Tống Dật Tuấn, anh luôn tỏ ra lúng túng trước mặt phụ nữ, thậm chí còn không biết phải nói như thế nào. Anh biết rõ một cô gái như Tô Duyệt Duyệt sẽ không thể không xao động trước một người đàn ông đầy mánh khóe như Tống Dật Tuấn, anh nghĩ nếu vạch trần đối thủ của mình sẽ chỉ khiến cho mối quan hệ giữa anh với Tô Duyệt Duyệt thêm gượng gạo. Đang mải mê suy nghĩ thì Tống Dật Tuấn đã đứng trước cửa thang máy, nói: “Thang máy đến rồi, cùng đi chứ?”
“Tôi còn có việc.”
Khi vào trong thang máy, Tống Dật Tuấn liếc nhìn người đàn ông đứng ở hành lang, đây là một “cuộc đua”, anh ta có thể hiểu rõ cảm giác thù địch của Doanh Thiệu Kiệt đối với mình, đó là vì sự thân mật với Tô Duyệt Duyệt. Có điều anh ta biết bản thân mình chưa chắc đã có thể trở thành kẻ thắng cuộc trong cuộc đua này, vì Tô Duyệt Duyệt thẫn thờ rút tay cô ra khỏi bàn tay anh, mặc dù động tác này chỉ diễn ra sau khi đã đi vào thang máy nhưng ít nhiều có thể thấy rõ rằng, cô gái này không hề bị mê hoặc trước lời tỏ tình vừa rồi của anh.
Quả thật, trong lòng Tô Duyệt Duyệt lúc này đang rối bời, tim đập loạn nhịp, hoàn toàn không chỉ là bởi lời tỏ tình đột ngột của Tống Dật Tuấn, mà chính là ánh mắt của Doanh Thiệu Kiệt. Rõ ràng, ánh mắt anh vô cùng khó chịu khi cô quá thân mật với Tống Dật Tuấn, thậm chí còn muốn kéo cô về phía mình, chỉ có điều cuối cùng anh vẫn đứng ở đó, câu “tôi còn có việc” chỉ là một cái cớ. Trong đầu cô chợt hiện lên tất cả khung cảnh kể từ lúc quen biết Doanh Thiệu Kiệt, đột nhiên cô rất muốn gục đầu vào vai anh, kể cho anh nghe mọi nỗi ấm ức mà cô phải chịu đựng ngày hôm nay, nhưng vì có sự xuất hiện của Tống Dật Tuấn, hoặc cũng thể là đã xảy ra tình huống mà cô không ngờ tới khiến cô nhất thời không biết phải làm thế nào.
Ngồi trên chiếc Audi TT của Tống Dật Tuấn, Tô Duyệt Duyệt cũng chẳng buồn để ý chiếc xe này sang trọng hơn hẳn chiếc Polo của Doanh Thiệu Kiệt, cô thẫn thờ ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa xe, thành phố đã lên đèn sáng rực. Tống Dật Tuấn đang nói chuyện với cô nhưng cô lại chẳng còn tâm trí đâu để đáp lại.
“Những gì anh nói vừa rồi là thật lòng, nếu anh cần thời gian, anh sẽ đợi.”
“Em…”
Tô Duyệt Duyệt cảm thấy vô cùng đường đột khi một lần nữa anh lại đề cập đến chuyện này, cô cũng bất ngờ đổi cách xưng hô, nghiêng mặt nhìn Tống Dật Tuấn nhưng vẫn không nó