Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/833 lượt.

tôi và anh tốt xấu gì cũng là đồng nghiệp, sao anh có thể lừa dối tôi như vậy chứ? Chẳng trách cột đá thứ ba anh quen thuộc đến thế, hóa ra nhà tôi thuê cũng là nhà của anh. Hừm, còn lấy tiền nhà đắt nữa chứ, trang hoàng tinh tế ư, hừm, hóa ra kẻ biến trang hoàng tinh tế thành trang hoàng tinh giản là anh. Đồ lừa dối, cuối cùng thì tôi cũng đã túm được tay chủ nhà rồi. Nhìn xem, trong một tháng tôi phải đưa anh bao nhiêu tiền? Tiền xe sáu trăm tệ, tiền nhà một nghìn năm trăm tệ, tổng cộng là hai nghìn một trăm tệ. Anh thật quá đáng!”
“Duyệt Duyệt, tôi, tôi, tôi định, tôi... Tôi thực sự muốn nói cho cô biết.” Doanh Thiệu Kiệt cuống quýt nhưng càng cuống quýt thì càng không thể nói rõ ràng, Tô Duyệt Duyệt không đợi anh giải thích, “hừm” một tiếng lạnh lùng nói: “Tôi quyết định phải có giới hạn rõ ràng với anh!”
Sải bước lên phía trước, Tô Duyệt Duyệt ngoái đầu lại, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ “hừm” một tiếng trong cổ họng.
Cô bực mình bỏ đi, nhưng thật ra cô đã dành khoảng thời gian bằng mười bước chân để anh giải thích, cô đã đếm mười bước nhưng thấy phía sau không có phản ứng gì, thì ra anh ta đối với mình chỉ là bạn bè thông thường. Nói thực, vừa rồi tuy cô có bực bội, song suy đi tính lại, sáu trăm tệ tiền xe và một nghìn năm trăm tệ tiền nhà cũng không có gì quá đáng, chỉ ghét anh ta đã không nói cho cô biết đó là nhà của anh ta, chính là đã không thành thực với cô.
Doanh Thiệu Kiệt lặng lẽ nhìn cô bỏ đi, trong lòng không khỏi xót xa, anh thẫn thờ ngồi xuống vệ đường nghĩ ngợi, có lẽ ông trời muốn mình mãi cô đơn, nếu không vì sao lại đẩy mình tới bước này, để cô ấy biết rõ “chân tướng” của ngôi nhà thuê?
“Hơ...”
Cười nhạt một tiếng, có lẽ cuộc đời là vậy.



Buổi họp liên hoan cuối năm hoành tráng


Ngày hôm sau, Doanh Thiệu Kiệt đến đón Tô Duyệt Duyệt đi làm như thường lệ, chỉ là giữa hai người vẫn không ai nói với ai câu nào. Doanh Thiệu Kiệt đợi Tô Duyệt Duyệt nói trước, còn Tô Duyệt Duyệt lại đợi anh lên tiếng trước, kết quả là suốt cả chặng đường, hai người họ không ai chịu mở miệng.
Ngày hôm sau nữa cũng như vậy, giữa hai người, không ai chịu nói trước, im lặng dường như là từ duy nhất để hình dung về họ. Cho đến ngày họp cuối năm của JSCT, khi Tô Duyệt Duyệt mặc một chiếc váy tím sẫm, khoác chiếc áo gió xuất hiện trước mặt Doanh Thiệu Kiệt, anh hơi ngây người một chút, nói: “Hôm nay cô rất đẹp.”
Tô Duyệt Duyệt khẽ hít vào một hơi, nhún vai nói: “Anh cũng vậy, rất bảnh trai.”
Quả thực, hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại đối với Doanh Thiệu Kiệt, buổi họp cuối năm của JSCT sẽ chính thức đánh dấu thời khắc anh bước vào JSCT với vai trò là người phụ trách dự án S. Trênđường đi, anh muốn nói rõ chuyện này với cô gái đang ngồi phía sau xe nhưng nhìn vào gương chiếu hậu, anh thấy cô từ đầu đến cuối chỉ ngó ra phía ngoài nên lại thôi. Cô ngồi yên lặng, trên khóe môi hé nở một nụ cười trong sáng, thuần khiết mà chỉ riêng cô mới có được. Nụ cười khiến anh trong phút chốc trở nên lơ đễnh như kẻ mất hồn nhưng ngay sau đó anh lại bình tĩnh trở lại, tập trung lái xe, cố kìm nén cơn sóng cứ trực trào dâng trong lòng. Sự nghiệp, điều mà anh muốn vẫn là sự nghiệp, chẳng phải vậy sao?
Hôm nay, dường như mọi nhân viên trong JSCT đều không thể tập trung làm việc, ai cũng muốn nhanh nhanh chóng chóng tới giờ họp cuối năm. Hơn nữa, tất cả mọi người đều ăn mặc rất diện, mỗi năm một lần, lãnh đạo của các bộ phận đều mong muốn các nhân viên của mình nổi bật một chút trong giờ phút này, ngay cả một cô đã lớn tuổi ở bộ phận Tài vụ cũng trang điểm thật đẹp. Trước khi buổi họp khai mạc khoảng một tiếng, Tô Duyệt Duyệt bị Vu Tiểu Giai kéo vào nhà vệ sinh, bôi một lớp son lên môi dù cô không hề muốn một chút nào. Đúng lúc này, chuông điện thoại của Tô Duyệt Duyệt kêu vang.
“Làm việc cho một doanh nghiệp tư nhân.”
“Vâng.”
Tô Duyệt Duyệt lại gật gật đầu, người phụ nữ trung niên cười nhạt: “Chẳng trách để xảy ra sai sót lớn như vậy mà vẫn không nhận được ra.”
“Sai sót?” Tô Duyệt Duyệt kinh ngạc, lập tức đưa mắt nhìn cặp tài liệu, lẽ nào vị lãnh đạo này đã nói nhầm chăng? Không thể nào, bản thân cô đã đối chiếu lại một lần cùng với Emma khi còn ở Bắc Kinh, sau khi trở về, cô lại cẩn thận kiểm tra lại một lần nữa, làm sao có thể nhầm lẫn được? Nhưng CFO khu vực Trung Quốc bộ phận Thông tin Tập đoàn JS lại nói là sai, việc này liệu có phải là đã xử oan cho cô rồi không?
“Kevin làm việc gì cũng rất cẩn thận, không ngờ cô vừa mới vào JSCT làm việc chưa đầy ba tháng đã gây rắc rối lớn cho anh ấy như vậy.”
Trong mắt Chu Hâm lóe ra tia nhìn sắc lạnh, nói tiếp: “Dự án nhà xưởng kỳ ba ở Hải Thành của nhà máy Gang thép N là do cô làm hợp đồng đúng không?”
“Vâng.”
“Tổng số tiền trong hợp đồng là sáu phẩy năm mươi bảy triệu tệ, nhà máy Gang thép N là khách hàng lớn của công ty chúng ta, dự án Hải Thành hai kỳ trước đều do JSCT làm, vì vậy, JSCT đã được tôi phê duyệt hứa sẽ chiết khấu mười một phần trăm và ưu đãi ngày quyết to