Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/831 lượt.
o chẳng thấy bóng dáng Kevin của các cô đâu cả thế, thật chẳng có thành ý gì cả, lẽ nào lại sợ chúng tôi chuốc cho say mềm, làm ảnh hưởng đến thanh danh sao?” Người đang đập bàn nói với Shelly chính là Edward, mặt dù mắt đã đỏ hoe nhưng những lời ông ta nói chẳng phải lời của kẻ say chút nào. Shelly đang định nói vài câu, Edward ngó nghiêng thấy ngay Tô Duyệt Duyệt, vội nói với các đồng nghiệp của bộ phận Dịch vụ: “Nào, mau đến chúc rượu hai em Tiểu Ngô và Tô Duyệt Duyệt đi, nếu không có họ, mọi việc của bộ phận Dịch vụ chúng tahẳn sẽ gặp khó khăn rồi.”
Thoắt cái, Edward đã dẫn theo vài người, tay cầm rượu tiến về phía Tiểu Ngô và Tô Duyệt Duyệt mời rượu, cốc của họ vốn chỉ là nước cam ép, Edward nở một nụ cười, nói: “Ồ, rất hân hạnh được uống một ly với hai cô.”
Nói xong, không biết từ đâu, Edward lôi ra một chai rượu vang, người ở phía sau phản ứng rất nhanh, anh ta vội vã đổ nước cam ép của hai cô đi, rồi lấy chai rượu Edward đang cầm trên tay rót vào quá nửa cốc. Tiểu Ngô vội nói: “Ấy chết, không được đâu, tôi bị dị ứng với cồn, uống rượu vào sẽ mẩn ngứa ngay, không được, không được, Sue, cô uống hộ tôi nhé, những ngày qua, nếu không phải có cô giúp đỡ thì công việc của bộ phận Dịch vụ sẽ không thể thuận lợi như vậy.” Tiểu Ngô phản ứng rất nhanh, vừa nói tay vừa đẩy ly rượu cho Tô Duyệt Duyệt, cô ta khôn khéo đùn đẩy hết trách nhiệm “uống rượu xã giao” sang cho Duyệt Duyệt.
Edward cũng thừa biết Tiểu Ngô quá khôn khéo, Tô Duyệt Duyệt là người bị “sai khiến” nhưng nói thật lòng, Tiểu Ngô là người khéo léo lái con thuyền theo gió còn Tô Duyệt Duyệt lại là người trực tiếp làm việc, có lúc còn hay bới lỗi của bộ phận Dịch vụ nữa. Nhìn vẻ mặt muốn thoái thác mà không được của Tô Duyệt Duyệt, ông ta lập tức nói hùa theo Tiểu Ngô: “Tiểu Ngô nói rất đúng, nào, tôi phải mời cô một ly mới được.”
Tô Duyệt Duyệt không biết uống rượu, chân lại vừa bị giẫm phải nên rất đau, cô không dám bước lên phía trước, nếu không phải người khác tới mời rượu, hẳn cô cũng không thể nhấc người lên được. Nhưng thật không ngờ, “giậu đổ bìm leo”, rõ ràng Tiểu Ngô biết cô đang khó chịu trong người, vậy mà vẫn đùn đẩy trách nhiệm này cho cô.
“Cô Tô, sao thế? Không nể mặt tôi à?” Edward thấy Tô Duyệt Duyệt đứng ngây người ra, liền ra hiệu cho đồng nghiệp ở đằng sau chọc thêm vào, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn vào cô, khiến mặt cô đỏ bừng, mùi rượu nồng trong chiếc cốc đang cầm trên tay bay lên mũi. Mặc dù một ly rượu không thể khiến cô gục nhưng mùi rượu quả thật còn nồng hơn mùi thuốc bắc, Tô Duyệt Duyệt vừa nhìn đã thấy ghê, bị mọi người thúc ép, cô đang định nhắm mắt tu cạn ly rượu, đột nhiên ly bị nhấc tuột khỏi tay, mở mắt ra nhìn thì thấy Doanh Thiệu Kiệt. Mọi người vừa thấy anh, liền sững sờ, họ thi nhau nhìn về phía đồng nghiệp mới rất nặng ký này, người của bộ phận Dịch vụ và bộ phận Hành chính đã phải lăn lộn, đứng mũi chịu sào trên thị trường nhiều năm, trong lòng họ hiểu rõ Doanh Thiệu Kiệt lần này được chuyển từ bộ phận Kỹ thuật lên làm Giám đốc dự án của JSCT, chắc hẳn cấp trên muốn cài anh ta vào làm nội gián, thậm chí là muốn điều tra ai đó, muốn làm gì đó mà họ không được biết mà thôi.
Doanh Thiệu Kiệt hơi mỉm cười, cầm lấy ly rượu trong tay Tô Duyệt Duyệt, nói: “Rất vui lại được làm đồng nghiệp của mọi người”, ly rượu vừa được nâng lên, Tống Dật Tuấn đã đứng ở bên cạnh, lắc lắc ly rượu vang đỏ trên tay một cách tao nhã, nói: “Edward, các anh là một bầy sói đói, nhân lúc tôi không có mặt đến bắt nạt người đẹp của bộ phận chúng tôi.”
“Khà khà.” Edward sượng mặt, cố nặn ra một nụ cười rồi nói: “Đâu có? Một chút cơ hội tôi còn không có ấy chứ, xem xem, mới chỉ gọi là kính rượu thôi thế mà đã lù lù xuất hiện hai người đàn ông anh tuấn ngăn lại, tôi còn chưa nếm một giọt rượu nào đâu.”
“Bảo vệ bông hoa của bộ phận mình là điều mà sứ giả hộ hoa như tôi đây nên làm, anh yên tâm, rượu mà tôi thiếu anh tôi sẽ uống, hai ly đổi thành bốn ly.”
Edward vẫn còn định nói gì đó, Tống Dật Tuấn đã chạm ly với anh ta, vì thế có không đồng tình đi chăng nữa thì lời anh ta muốn nói cũng phải nuốt vào bụng, hơn nữa, Tống Dật Tuấn vừa mới nổi lên, lại còn được người đang ngồi ở vị trí chủ tịch kia luôn sẵn sàng bảo vệ, vuốt mặt cũng phải nể mũi, làm phật lòng anh ta chẳng phải là một hành động sáng suốt, vì thế, anh ta đành phải thuận theo.
Giữa lúc rót ly thứ hai, Tống Dật Tuấn hạ thấp giọng nói câu gì đó rất ngắn gọn với Doanh Thiệu Kiệt, Doanh Thiệu Kiệt chỉ hơi chau mày rồi quay người rời khỏi bàn, tay bấm điện thoại. Tô Duyệt Duyệt vẫn đứng đó nhưng tình thế thay đổi bất ngờ đã khiến cô trở thành một cái bóng mờ nhạt. Vết đau trên mu bàn chân xuyên đến tận tim, nhìn Tống Dật Tuấn vì mình mà uống liền bốn ly rượu vang, mặt và cổ đỏ lừ, nóng rần lên khiến lòng cô vô cùng lo lắng. Đồng nghiệp thuộc bộ phận Hành chính đang đứng đằng xa chúc rượu phòng Tài vụ nhìn thấy Tống Dật Tuấn uống liền bốn ly, đưa mắt nhìn nhau rồi cũngtiến lại phía bộ phận Quản lý hợp đồng, thi nhau mờirượu anh, luôn miệng nói: “Kevi