Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.

n bục ghét sát vào tai Tô Duyệt Duyệt thì thầm, cô ta muốn đứng thật gần “bạn gái” của nhân vật quan trọng, như vậy, về sau cũng có thể được xem có chút “dính dáng bà con” rồi. Tập đoàn lớn đúng là tập đoàn lớn, lúc trước cô nghĩ Tô Duyệt Duyệt bị CFO gọi đi chắc chắn là thê thảm rồi, chẳng ngờ sau cơn mưa trời lại sáng, cầu vồng xuất hiện, Tô Duyệt Duyệt không những ngồi xe Audi TT của Tống Dật Tuấn đến đây, mà người bạn có mối quan hệ thân mật là Doanh Thiệu Kiệt lại trở thành nhân vật quan trọng của JSCT một cách bất ngờ nhưng cũng rất hợp lý. Vu Tiểu Giai đang mải nghĩ bỗng thấy Tô Duyệt Duyệt đứng bên kêu “ái” một tiếng, mặc dù tiếng kêu rất khẽ nhưng nó cũng lọt vào tai Vu Tiểu Giai trong tiếng nhạc. Vu Tiểu Giai rất tinh tường, cô ta đã nhìn thấu sự việc xảy ra trước mắt, nhân lúc mọi người cùng bước lên bục, gót giày của Như An Tâm đã giẫm lên chân Tô Duyệt Duyệt. Mặc dù bề ngoài cô ta rối rít xin lỗi Tô Duyệt Duyệt nhưng rõ ràng cô ta đã cố ý làm vậy.
Không chỉ Vu Tiểu Giai, ngay cả Doanh Thiệu Kiệt và Tống Dật Tuấn cũng đều thấy rõ, Tống Dật Tuấn vội kéo Như An Tâm sang một bên, nhìn ánh mắt mê hoặc lòng người của Doanh Thiệu Kiệt thấy rõ sự xót xa, Vu Tiểu Giai càng khẳng định chắc chắn hơn, cô đồng nghiệp bốn mắt bên cạnh mình chắc chắn có mối quan hệ đặc biệt với anh ta.
“Tôi chân thành cảm ơn sự ủng hộ của các đồng nghiệp, bộ phận Quản lý hợp đồng giành được danh hiệu tập thể xuất sắc nhất năm nay là nhờ có sự tin tưởng của mọi người, cũng là kết quả làm việc chăm chỉ của các đồng nghiệp trong phòng chúng tôi. Nhân đây, tôi xin bày tỏ sự cảm ơn đến từng nhân viên trong bộ phận của mình.” Tống Dật Tuấn đứng trên bục nói, đưa mắt nhìn về phía tập thể mình, quả thực, nếu không có họ, anh chắc chắn sẽ không thể khiến tập thể mình giành được danh hiệu này. Anh cúi gập người, gửi lời cảm ơn chân thành của mình tới các nhân viên của bộ phận Quản lý hợp đồng, thậm chí trong đó bao gồm cả Shelly.
Đây là bộ phận mới chỉ được ra đời trong hai năm, đồng thời cũng là bộ phận hay bị người khác chỉ trích nhất, mặc dù năm nay, danh hiệu tập thể xuất sắc nhất này không hẳn là dựa vào bản lĩnh thật sự của họ nhưng cũng không thể phủ nhận công lao của mỗi cá nhân. Hằng năm, danh hiệu tập thể xuất sắc trong JSCT thường được trao cho bộ phận Hành chính hoặc bộ phận Tài vụ, lần này, lại là bộ phận Quản lý hợp đồng, quả thật không dễ dàng gì.
“Tôi cũng xin thay mặt đội ngũ lãnh đạo quản lý công ty xin chân thành cảm ơn bộ phận Quản lý hợp đồng đã hỗ trợ cho công ty và các bộ phận khác trong năm qua. Phần thưởng cho bộ phận xuất sắc nhất năm nay là một chuyến du lịch bốn ngày tại Lệ Giang, mong tất cả mọi người đi chơi vui vẻ.” Doanh Thiệu Kiệt cùng mọi người vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, ánh mắt lúc lúc lại hướng vào Tô Duyệt Duyệt đang đứng ở phía sau, cách anh không xa.
Chắc chắn là cô ấy rất đau, cái giẫm chân vừa rồi là một sự chọc tức khiêu khích cũng là một sự trả thù.
Doanh Thiệu Kiệt biết rất rõ, đó là để trả thù mình, chỉ có điều Tô Duyệt Duyệt lại không hề hay biết mình là người phải hứng chịu. Khi bước xuống bục sân khấu, anh vốn định đến dìu cô nhưng Tống Dật Tuấn lấy cớ mình là Giám đốc bộ phận đến dìu nhân viên xuống. Tuy chẳng ai để ý đến việc một giám đốc bộ phận, đặc biệt là giám đốc của bộ phận vừa giành được danh hiệu tập thể xuất sắc nhất đến dìu một nữ nhân viên đang bước đi tập tễnh nhưng sự việc này đối với Doanh Thiệu Kiệt lại vô cùng khó chịu, càng khiến Chu Hâm đang ngồi ở ghế chủ tịch nắm chặt chiếc khăn trải bàn trong tay. “Con chim đã mọc đủ lông đủ cánh” kia thực sự không muốn bị mình trói buộc nữa rồi, xem ra, cần phải cho cậu ta biết điều gì mới là quan trọng nhất.
Cảnh tượng trong phòng họp M lại hiện lên trong đầu, Chu Hâm tự cười nhạt, những toan tính cứ sôi sục trong lòng bà ta. Không ai biết sắp tới Tống Dật Tuấn và Tô Duyệt Duyệt sẽ phải đối mặt với những khó khăn, trở ngại như thế nào.
Buổi họp liên hoan cuối năm khai mạc chưa bao lâu, mọi người mau chóng bước vào phần “giao lưu truyền thống”, đó là chuốc rượu nhau. Trong phòng tiệc rộng lớn, dưới ánh đèn lấp lánh, xa hoa, những dấu giày in trên tấm thảm mềm, những tiếng cười rộ vang, tiếng chạm ly keng keng, mùi vị của đủ các loại rượu vang đỏ, trắng, vàng trộn lẫn vào nhau, tạo nên mùi nồng hắc bay tỏa khắp căn phòng, mùi vị của các loại thức ăn đã không còn quan trọng nữa, nhân cơ hội này chuốc cho “kẻ thù” say khướt, chúc cho “bạn bè” lảo đảo mới là điều quan trọng nhất.
Bộ phận Hành chính, bộ phận Tài vụ, cả bộ phận Thu mua đều thi nhau đến chúc rượu bộ phận Quản lý hợp đồng vừa giành được giải thưởng lớn, nói là chúc mừng nhưng trong lòng ai cũng có ý đồ riêng, đương nhiên không thiếu ý đồ mượn rượu say để đạt mục đích thương mại. Mội điều khiến họ hơi thất vọng là người đẹp Như An Tâm mới đến không lâu đã ra về rồi. Shelly tinh ý đã sớm nhìn thấu ý đồ của bọn họ nên dặn các đồng nghiệp trong bộ phận mình đứng lên đáp lại, những lời phát ra từ miệng đều như đã được bôi thêm mật ngọt.
“Shelly, sa