The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/810 lượt.

với cô.



Cơ cấu tổ chức và đấu tranh quyền lực


Tuy ở cuộc họp liên hoan cuối năm đã tuyên bố việc Doanh Thiệu Kiệt sẽ gia nhập JSCT nhưng bất cứ chuyện gì cũng phải được thông qua rõ ràng bằng văn bản thì sẽ tốt hơn và có sức thuyết phục hơn nhiều. Sáng sớm ngày thứ Hai của tuần sau đó, sơ đồ tổ chức bộ máy của JSCT sau khi có những thay đổi, điều chỉnh đã được gửi đến toàn bộ nhân viên của bộ phận này dưới hình thức thông báo quan trọng của công ty. Lúc này, vị trí của Doanh Thiệu Kiệt trong công ty là “chỉ đứng dưới tổng giám đốc và đứng trên tất cả các giám đốc khác”. Vị trí này của Doanh Thiệu Kiệt cũng giống như vị trí của tể tướng trong các vương triều thời xưa, “chỉ dưới một người và trên vạn người”, hơn nữa, trong thông cáo còn chỉ rõ, Doanh Thiệu Kiệt là tổng phụ trách dự án S, tức là người có quyền điều động bất cứ nhân viên nào thuộc bộ phận có liên quan trong JSCT làm thành viên của dự án S, các giám đốc bộ phận phải có nghĩa vụ phối hợp và trợ giúp.
Tuy nhiên, chỉ vài phút sau đó, những tin tức sơ bộ về dự án S đã được truyền đến tai hết thảy mọi người. Dự án S chính là công trình xây dựng sân bay ở thành phố A, Tập đoàn JSCT đã nắm được toàn bộ gói thầu này ở khu vực Trung Quốc, trở thành công ty dự án duy nhất của bộ Thông tin, JSCT đảm nhận phụ trách phần thông tin của cả gói thầu, tổng mức đầu tư của dự án vào khoảng năm mươi tám triệu Nhân dân tệ, tiến hành thi công theo ba giai đoạn.
Đây là hợp đồng lớn nhất mà JSCT giành được kể từ sau khi thành lập công ty nên mọi việc cả công ty coi đây là dự án lớn chắc chắn là một điều không cần phải bàn cãi. Trong lúc tất cả mọi người đang bàn tán sôi nổi về “tính hoành tráng” của hợp đồng này thì Amy - nhân viên bộ phận Nhân sự - đột nhiên gọi cho Tô Duyệt Duyệt, yêu cầu cô lên phòng họp tầng trên. Vừa sáng sớm đã phải phiền lòng vì chuyện Durex xảy ra trên xe của Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt đang đau đớn, khổ sở không biết phải làm sao thì bị triệu tập gấp lên phòng họp, liền nghĩ ngay rằng không biết có phải vì mình đã làm sai việc gì đó không, trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng.
Tuy nhiên khi cô lên đến phòng họp ở tầng trên liền bắt gặp ngay nụ cười lạnh nhạt của Amy: “Sue, họp xong cô đến chỗ tôi lấy bản đánh giá thời gian thử việc vừa rồi nhé!”
“Vâng!”
Những trường hợp như thế này cũng không hẳn là quá xa lạ đối với bất kỳ một công ty nào. Doanh Thiệu Kiệt biết rất rõ điều đó, thậm chí anh còn đã từng nếm trải cảm giác là một quân cờ bị điều khiển khi không đứng ở vị trí của một CEO. Nếu chiến thắng, bạn sẽ trở thành công thần vĩ đại nhưng nếu thua cuộc, bạn sẽ chẳng có gì, thậm chí đến cơ hội được tiếp tục làm việc tại Tập đoàn JSCT cũng mất. Nghĩ đến điều này, bất giác Doanh Thiệu Kiệt lại nhìn theo bóng dáng Tô Duyệt Duyệt vừa khuất khỏi phòng họp, lòng thầm mong cô có thể đứng ngoài tất cả mọi sự rắc rối này, bởi nếu bị cho thôi việc ở tập đoàn này, liệu cô có thể tìm được một nơi nào tốt hơn ở đây không?
Doanh Thiệu Kiệt cúi đầu, hàng lông mày nhíu lại, lật giở tập tài liệu, tiếp tục nói: “Trước mặt mọi người là bảng kế hoạch cũng như những thông tin cụ thể về dự án S, vì thời gian hoàn thành dự án khá dài nên mọi người sẽ bắt tay vào thực hiện nó sau khi đã hoàn thành những phần việc hiện tại còn đang dang dở. Nhà thầu chính của dự án S chính là Tập đoàn JSCT, mà dự án này cũng không cần thiết phải chia ra làm các gói thầu nhỏ lẻ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần phải làm việc thật kĩ với các bên phối hợp và những nhà thầu nhỏ khác.”
Sau khi buổi họp công khai về dự án S diễn ra được nửa giờ, Tống Dật Tuấn mang theo một tập tài liệu đi xuống tầng dưới, nét mặt hiện rõ sự đăm chiêu, còn liên tục đưa tay chỉnh chiếc cà vạt, có cảm giác món đồ phụ kiện đơn giản thường ngày này giờ đã biến thành một thứ rất vướng víu, khó chịu.
Vu Tiểu Giai vốn đã mang tập tài liệu đó đi trình ký, nhưng lại chưa thông báo với Tống Dật Tuấn về việc này, thế nên vị giám đốc trẻ tuổi đẹp trai đó bèn hạ giọng gọi Shelly vào phòng làm việc của mình. Qua một lớp kính ngăn, Vu Tiểu Giai nhìn thấy Tống Dật Tuấn đưa tay tháo cà vạt quẳng đi, đồng thời quẳng tập tài liệu xuống bàn, Shelly bèn vội vàng kéo tấm mành sáo trong phòng lại.
Vào công ty làm việc đã nhiều năm nhưng chưa từng được chứng kiến cảnh tượng này lần này, Vu Tiểu Giai bèn ba chân bốn cẳng chạy đến bên Tô Duyệt Duyệt, hỏi: “Này, đoán thử xem tôi vừa nhìn thấy cảnh gì?”
Tô Duyệt Duyệt vừa sắp xếp lại tài liệu vừa hỏi: “Cảnh gì thế?”
“Kevin nổi điên thật rồi. Tôi vừa nhìn thấy anh ta tháo tung cà vạt, còn ném hết tài liệu đi. Trời ơi, nếu Shelly không kéo rèm xuống thì tôi sẽ còn được xem tiếp nhiều chuyện lắm!”
“Anh ấy nổi điên thật à?”
Tô Duyệt Duyệt vội vã quay lại nhìn Vu Tiểu Giai, cô ta bèn bĩu môi nói: “Đương nhiên, tôi làm việc ở JSCT lâu thế rồi nhưng chưa từng nhìn thấy Kevin nổi giận bao giờ, không phải cô vừa nói với Shelly là anh ấy đi dự họp triển khai dự án S sao? Tại sao lúc quay về lại thà