XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/817 lượt.

n hỏi Tống Dật Tuấn.
“Không phải, cô ấy bị người ta giẫm vào chân.”
“Ra thế!”
Y tá nhìn Tống Dật Tuấn nhẹ nhàng, cẩn thận đặt Tô Duyệt Duyệt xuống, cũng không thấy có gì đáng lo ngại, nghe Tống Dật Tuấn nói là muốn bác sĩ khám chân cho cô gái thì cảm thấy anh ta chỉ lo lắng thái quá, chuyện bé xé ra to nên cô ta không làm theo đúng quy trình khám bệnh của bệnh viện.
“Đừng nghĩ tôi chỉ là một con cừu…”
Nhạc chuông điện thoại reo vang, tên người mà cô đang nghĩ đến trong đầu hiển thị lù lù trên màn hình điện thoại - Doanh Thiệu Kiệt, chỉ là chưa kịp nghe thì bác sĩ đã gọi cô vào khám. Tống Dật Tuấn thấyvậy, bèn cầm ngay lấy điện thoại của Tô Duyệt Duyệt, nói: “Em vào nói rõ tình hình với bác sĩ đi, để anh nghe điện thoại giúp em.”
Bệnh nhân tới khám không đông lắm, chẳng mấy chốc đã đến lượt Tô Duyệt Duyệt, khi bác sĩ cởi bỏ chiếc tất dính máu ở bàn chân cô, do máu chảy đã khô cứng nên chiếc tất dính chặt vào vết thương, bác sĩ phải kéo mãi mới tuột được nó ra nhưng đã khiến cô hét lên một tiếng đau đớn.
“Duyệt Duyệt!”
Doanh Thiệu Kiệt nghe thấy rất rõ tiếng hét của cô, song người trả lời anh lại là Tống Dật Tuấn. Tống Dật Tuấn chậm rãi bước ra khỏi phòng khám, nói: “Cô ấy không sao.”
“Sao lại là cậu?”
“Tôi đưa Duyệt Duyệt đi viện khám vết thương.”
“Cô ấy đau lắm không?”
“Thực ra lúc này, người anh nên quan tâm đến là cô ta chứ không phải Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt là người yêu của tôi, tôi lo cho cô ấy là được rồi. Không nói dài dòng nữa, tôi phải đến giúp cô ấy đây.” Doanh Thiệu Kiệt còn chưa kịp nói thêm câu nào Tống Dật Tuấn đã tắt máy, quay người bước vào phòng khám, đã thấy Tô Duyệt Duyệt ngồi đợi anh ở đó, câu đầu tiên cô nói đến lại không phải là về tình hình vết thương của mình, mà hỏi: “Doanh Thiệu Kiệt gọi em có việc gì không?” Tống Dật Tuấn nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, nói: “Không có việc gì, chỉ hỏi xem chúng ta đang ở đâu?
“Ra thế!” Tô Duyệt Duyệt mím môi, nở một nụ cười ngô nghê, mình tưởng tượng quá nhiều rồi, cái tên “mũi lọ hoa” kia làm gì có chuyện quan tâm đến mình chứ?
Bác sĩ kê đơn thuốc đưa cho Tống Dật Tuấn, còn không quên dặn thêm một câu: “Sau khi về nhà không được để cho vết thương dính nước đấy.”
Hai người nhìn nhau, bác sĩ rõ ràng đã tưởng họ là vợ chồng hoặc người yêu của nhau, nghe có vẻ rất hợp lý nhưng sự hồi hộp vẫn còn hiện hữu. Đặc biệt là Tô Duyệt Duyệt, mặc dù khuôn mặt đã hết đỏ nhưng trong ánh mắt vẫn có một chút gì đó căng thẳng. Tống Dật Tuấn trầm ngâm suy nghĩ, anh chưa bao giờ nghĩ rằng một cô gái như Tô Duyệt Duyệt chỉ cần phỉnh nịnh tán tỉnh vài câu là đã đổ. Tự đánh giá bản thân thấy cũng không đến nỗi nào, cứ ngỡ cô gái này giống như bao cô gái khác nhưng thực ra cô khác họ, bởi lẽ khi theo đuổi cô, anh thấy mình bị đánh gục hoàn toàn. Tống Dật Tuấn bỗng thấy trái tim xao xuyến, trên đường đưa Tô Duyệt Duyệt về nhà, anh không nói câu nào.
“Cảm anh đã đưa em về, chúc anh ngủ ngon!”
“Duyệt Duyệt.”
Tô Duyệt Duyệt lùi lại nửa bước, đang chuẩn bị khép cửa lại, bỗng thấy Tống Dật Tuấn tiếng lại phía mình, cứ thế đẩy lùi cô tới sát tường, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô gái chỉ cao ngang ngực mình. Đôi mắt một mí tuy nhỏ nhưng dưới hàng lông mi kia vẫn thấy rõ sự ngạc nhiên, hoảng hốt, nhưng lại vô cùng dễ thương, không đợi cô có bất kỳ phản ứng nào, Tống Dật Tuấn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, một tay đăt lên vùng eo thon, một tay tì lên tường, nụ hôn di chuyển dọc theo sống mũi rồi chạm tới đôi môi đang run rẩy. Hơi thở đượm mùi rượu phải nhẹ lên khuôn mặt cô, Tô Duyệt Duyệt chưa từng hôn ai bao giờ nên không biết phải phản ứng thế nào, đang định đẩy người đàn ông trước mặt mình ra thì chợt nghe thấy một tràng tiếng sủa “gâu gâu”.
Hai người không biết Bồn tắm nhỏ đã chạy đến từ khi nào, gầm ghè nhìn Tống Dật Tuấn bằng anh mắt tức tối, dứt khoát muốn ngăn cản nụ hôn của anh.
“Bồn tắm nhỏ.”
Nhân lúc Tống Dật Tuấn vừa thả lỏng tay, Tô Duyệt Duyệt ngồi thụp xuống, ôm Bồn tắm nhỏ đang gầm gừ vào lòng. Tống Dật Tuấn hỏi: “Em nuôi chó từ khi nào vậy?”
“Bồn tắm nhỏ đừng làm ầm nữa, là anh Tống Dật Tuấn mà.” Tô Duyệt Duyệt vừa vuốt đầu Bồn tắm nhỏ vừa giải thích: “Cũng được một thời gian rồi, bạn em tặng, lần trước anh đến đây, Doanh Thiệu Kiệt trông nó giúp em, nên nó không có ở nhà.”
“Ồ, thảo nào thấy anh nó lại sủa nhặng lên như vậy.”
“Xin lỗi anh, chắc tại người anh có mùi rượu nên nó mới sủa như vậy, khi Doanh Thiệu Kiệt đến nó không sủa vậy đâu.” Tô Duyệt Duyệt không nhận ra cô đã nhắc tới một người khiến Tống Dật Tuấn khó chịu trong lòng, mặc dù ngoài mặt Tống Dật Tuấn vẫn tỏ ra vui vẻ nhưng anh ta biết rõ mọi thứ được sắp đặt trong tối nay dường như đã thua một con chó vào đúng lúc này, mà không, nói đúng hơn là đã thuaDoanh Thiệu Kiệt.
“Đúng rồi, ngày mai đi xem phim nhé? Anh sẽ đón em?”
“Không, không được.”
“Vậy đi ăn cơm nhé?”
Tô Duyệt Duyệt còn đang do dự, Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng cô lại nhìnTống Dật Tuấn sủa ầm lên, Tô Duyệt Duyệt không còn cách nào khác, đành thoái thác n