Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.

Đừng thân mật với anh ta quá như vậy.”
Nghe xong mấy lời đó, Tô Duyệt Duyệt vừa hay rời khỏi tầm mắt, Vu Tiểu Giai bèn đi đến nhìn Doanh Thiệu Kiệt đang còn ở trong thang máy, bất giác cười phá lên. Tràng cười bất ngờ này của Vu Tiểu Giai khiến Doanh Thiệu Kiệt càng thêm bối rối, đành phải giả vờ cười góp theo.
“Eric, tôi và Sue làm cùng một phòng, tôi tên Vu Tiểu Giai, tên tiếng anh là Jill.”
“Chào cô!”
Doanh Thiệu Kiệt quả thực chẳng còn tâm trí đâu để nghe những lời Tiểu Giai nói, đến khi rời khỏi buồng thang máy, Vu Tiểu Giai bèn đi theo anh, nói luôn: “Kevin đã cho tôi gia nhập vào tổ dự án S.”
“Là cô sao?”
Doanh Thiệu Kiệt nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, đến lúc này anh mới nhận ra cô chính là người đã ở bên cạnh Tô Duyệt Duyệt trong buổi họp liên hoan cuối năm hôm đó. Tuy nhiên, sự sắp đặt này của Tống Dật Tuấn quả thực quá đột ngột, buổi sáng vừa có cuộc họp triển khai dự án, buổi chiều đã sắp xếp Vu Tiểu Giai sang luôn bộ phận bên này. Xem ra, Tống Dật Tuấn đã có sự chuẩn bị rất kĩ. Hồ sơ của Vu Tiểu Giai, Doanh Thiệu Kiệt đã từng xem qua, cơ bản không hề có điểm gì nổi trội, cũng chẳng có điểm gì hay ho, điểm thi các học phần cũng rất bình thường. Việc Vu Tiểu Giai dựa vào một tấm bằng đại học danh tiếng để xin gia nhập vào Tập đoàn JSCT, có thể nói đây không phải là một sự lựa chọn tối ưu nhất.
Chiêu bài này có lẽ là Tống Dật Tuấn cố tình mua “sự ngốc nghếch”, có điều Doanh Thiệu Kiệt cũng đã ngẫm ra. Vu Tiểu Giai tuy chỉ có bảng điểm ở mức trung bình nhưng lại là một người túc trí, nhanh nhạy, đặc biệt là gia cảnh của cô ta cũng hơn hẳn so với Tô Duyệt Duyệt. Từ đó có thể thấy rằng, ít nhiều cô ta cũng hiểu được những việc đang xảy ra giữa mình và Tô Duyệt Duyệt.
“Eric, tuy tôi không thông minh bằng Sue nhưng cũng đã làm việc tại JSCT được một thời gian khá dài rồi.”
“Ok, tôi, tôi còn một số việc, một số việc phải làm. Tôi sẽ bàn bạc với Kevin về vấn đề này sau.” Tật nói lắp của Doanh Thiệu Kiệt đã bị Vu Tiểu Giai phát hiện ra chỉ sau một câu nói duy nhất đó. Tuy nhiên, Vu Tiểu Giai hoàn toàn không vì tật đó của Doanh Thiệu Kiệt mà nổi giận, ngược lại, cô cảm thấy người đàn ông này cũng có khá nhiều điểm thú vị. Cô cười cười rồi đi xuống tầng dưới chuẩn bị nói chuyện với Tô Duyệt Duyệt nhưng không ngờ vừa bước vào văn phòng đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, nhẹ nhàng.
“Ồ, không lẽ là…”
Mùi thơm dễ chịu đó toát ra từ một đóa hoa bách hợp lớn đang được đặt trên bàn làm việc của Tô Duyệt Duyệt. Những tờ giấy gói màu xanh đen bọc lấy bó hoa trắng thanh khiết, trang nhã, trên sợi dây buộc ngoài bó hoa còn gắn một chú Cừu lười biếng rất dễ thương, khiến cho bó hoa đã đẹp lại càng thêm phần đang yêu.
“Cái gì mà không lẽ là chứ?” Tiểu Ngô lúc này đang đứng ở một góc không xa, phản bác lại Vu Tiểu Giai, Tô Duyệt Duyệt đang đứng nghe điện thoại, nội dung của cuộc điện thoại đó thế nào cô chẳng nói thì ai cũng đoán được.
“Anh đang trên đường ra sân bay đây, em thích bó hoa đó chứ?”
“Rất đẹp, cảm ơn anh!”
Vu Tiểu Giai rón rén tiến lại muốn tìm hiểu thêm một số thông tin, không ngờ bị Tô Duyệt Duyệt - với con mắt đầy cảnh giác của mình - nhìn thấy bóng lưng đang còng hẳn xuống đó liền vội vàng rời khỏi phòng làm việc, đi ra ngoài hành lang. Cuộc điện thoại tiếp tục trở lại sau một lúc bị gián đoạn: “Hãy làm bạn gái anh nhé, được không?”
“Anh, anh có thể tìm được một cô gái tốt hơn em gấp trăm ngàn lần. Em, em…” Lần đầu tiên có người đàn ông theo đuổi mà người ấy còn rất xuất sắc, tài giỏi nữa chứ, Tô Duyệt Duyệt bình thường cứng rắn, tự tin, đầy khẩu khí là thế, giờ đứng trước một người đàn ông mà cô cho rằng mình không thể với tới, đột nhiên không thể thốt lên được từ “không”.
“Đúng vậy, anh có thể tìm thấy rất nhiều người con gái khác tốt hơn em nhưng không phải bất cứ cô gái nào cũng có thể khiến trái tim anh rung động. Hãy nhận lời làm bạn gái anh nhé. Nếu không, anh sẽ giống như chú Cừu lười biếng quấn lấy bó hoa kia mà bám theo em mãi đấy!”
Thật không ngờ anh có thể nói ra mấy lời tán tỉnh như vậy. Tô Duyệt Duyệt chợt thấy mặt mình đỏ ửng, ngay cả tiếng nhịp tim đập trong lồng ngực cũng có thể nghe thấy rất rõ ràng.
Nhận lời hay là không nhận lời đây?
Việc này xảy đến quá bất ngờ khiến Tô Duyệt Duyệt không kịp nghĩ ra cách ứng phó. Tống Dật Tuấn nghe thấy tiếng thở đứt quãng của cô qua điện thoại lại càng thúc giục: “Nhận lời anh nhé, Cừu con!”
Những lời tán tỉnh ngọt ngào tiếp tục được nói ra.
“Nếu em không nhận lời, anh sẽ không quay trở lại JSCT…”
“Không, đừng, anh đừng làm như vậy, em đồng ý.”
“Ha ha, Cừu con ngốc nghếch, chưa gì đã bị dọa cho chết khiếp rồi kìa!” Nghe thấy câu trả lời hấp tấp, vội vàng của Tô Duyệt Duyệt, Tống Dật Tuấn không nhịn được cười thốt lên như vậy. tuy chỉ là nói chuyện qua điện thoại nhưng anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra thần thái của cô lúc này. Anh cũng cô chuyện trò tình cảm một hồi, thế rồi cô hỏi anh có phải đang có chuyện vui hay không, anh một mực phủ nhận. Vì quan hệ giữa hai