Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/813 lượt.

p liên hoan cuối năm, rốt cuộc vì sao Như An Tâm lại giẫm vào chân cô? Lẽ nào cô ấy cũng cảm thấy Tống Dật Tuấn đang tán tỉnh mình?
“Ư ư…”
Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng cô rên ư ử, Tô Duyệt Duyệt xoa đầu nó, nói: “Nếu chị có thể giống em thì tốt biết bao, vô lo vô nghĩ, Tống Dật Tuấn giỏi như vậy, làm sao có thể thích chị được chứ?”
Bồn tắm nhỏ khẽ giật giật tai, nó quay đầu lại, như thể không thích nghe đến cái tên này chút nào, Tô Duyệt Duyệt lại thở dài: “Mọi người đều nói, mắt chó nhìn người rất kém, em coi thường người đàn ông ưu tú như anh ấy, thế mà với tên “mũi lọ hoa”, em lại quấn quýt vui vẻ, cứ như anh ta là bố của em không bằng.” Nói đến đây, Tô Duyệt Duyệt bất giác cười phá lên.
Không biết anh ta thế nào rồi? Trong buổi họp anh ta còn tỏ ra rất trượng nghĩa tới giải vây cho mình, sau đó đột nhiên biến mất không dấu vết, nếu không đã đến thăm mình tối nay khi mình đến bệnh viện khám chân rồi, thứ Hai mà gặp nhất định phải mắng anh ta vài câu. Đến JSCT làm Giám đốc dự án lớn mà im như thóc, không nói với mình một tiếng, anh ta quả là có nhiều bí mật.
Sáng sớm thứ Hai, thành phố lại lác đác có tuyết rơi, con đường nhựa đen xì lúc ẩn lúc hiện, không giống miền Bắc, tuyết ở đây rất ướt, từng lớp mỏng tang trải trên đường, khiến mặt đường trở nên trơn bóng. Khi Tô Duyệt Duyệt bước ra cửa, một bóng người cao lớn quen thuộc đã đứng chờ sẵn bên ngoài, khuôn mặt đẹp trai, rạng ngời chỉ có điều vừa mở miệng đã lắp ba lắp bắp: “Sáng sớm, bên, bên ngoài đã có tuyết rơi, tôi sợ cô, cô trơn, trơn ngã.”
“Mũi lọ hoa, anh ấy à, đừng có lừa tôi, sao cứ nói chuyện với tôi là lắp ba lắp bắp, trước mặt bao nhiêu người thì không vấp chút nào.”
“Tôi không lừa gạt cô.”
Doanh Thiệu Kiệt nói năng không lưu loát nhưng hành động thì nhanh nhẹn vô cùng, “ngang nhiên” cõng Tô Duyệt Duyệt từ cửa nhà tới chỗ để xe, chẳng giải thích lời nào, đặt cô lên xe rồi đóng cửa lại, quay về vị trí của mình, khởi động máy. Mặt Tô Duyệt Duyệt đỏ bừng, cằn nhằn: “Đồ dã man!” Đột nhiên cô nhận thấy mình đang ngồi lên một vật gì đó ở trên ghế, vội nói: “Ái ôi, cái gì ở đây thế này, rõ ràng là muốn hại tôi mà.” Cô rút vật đó lên xem, thì ra là một chiếc hộp màu sắc sặc sỡ kích thước bằng lòng bàn tay, cô cứ tưởng đó là kẹo nhưng trên mặt chiếc hộp hiện rõ mồn một chữ “Durex[1'>”.
[1'> Durex là một hãng sản xuất bao cao su nổi tiếng.
Cô chợt cảm thấy lợm giọng, khó chịu vô cùng, chau mày nhăn mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ai cũng biết Durex dùng để làm gì, không ngờ tên mũi lọ hoa này đúng là họ “Dâm”, chơi bời xong rồi còn không quên để một hộp mới nguyên trên xe nữa.
Doanh Thiệu Kiệt không hề biết việc gì đang diễn ra, qua gương chiếu hậu, anh bỗng thấy cô gái độtnhiên im lặng, vì khuất tầm nhìn nên anh không thấy được vẻ mặt giận dữ và bực bội của cô. Cho đến khi anh nói với cô rằng đồng nghiệp mà mình nhường chỗ để xe dưới tầng hầm đã nghỉ sinh nên anh có thể đỗ xe ở vị trí của mình được rồi thì anh mới phát hiện ra cô gái ngồi ở phía sau không nói với mình dù chỉ nửa lời.
Tại sao tính khí con gái thay đổi nhanh như vậy chứ? Lúc mở cửa xe, Tô Duyệt Duyệt trừng trừng nhìn anh rồi quay ngoắt đi, lúc đó anh mới phát hiện thấy hình như ở băng ghế sau có một chiếc hộp hình vuông, ngó vào trong nhìn kĩ mới hiểu tại sao cô lại giận dữ với mình như vậy.
Durex?
Tại sao trên xe của anh lại có thứ này được nhỉ? Mấy hôm nay, ngồi trên xe anh chỉ có hai người, một là Tô Duyệt Duyệt, còn người kia chính là cô ta. Lẽ nào là…
Chắc chắn là cô ta.
Vào lúc diễn ra buổi họp cuối năm, cô ta đã có hành động độc ác như vậy với Tô Duyệt Duyệt, giờ lại còn tìm cách bôi nhọ, làm xấu mặt anh. Đừng nói là cô gái không so đo tính toán như Tô Duyệt Duyệt, bất cứ ai nhìn thấy chiếc hộp kia cũng đều cảm thấy anh là một kẻ đáng “ghê tởm”.
Doanh Thiệu Kiệt oán hận vì mình đã quá mềm lòng, tại sao lại tin người phụ nữ đó bị mệt thật mà đồng ý đưa cô ta về, nếu không phải vì Tống Dật Tuấn, chắc chắn anh sẽ không làm thế. Nhưng Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên cảm thấy đây dường như là một mưu kế đã được bày sẵn. Sao anh không nghĩ đến việc Tống Dật Tuấn và cô ta đã liên kết với nhau để hãm hại mình chứ, một kẻ tỏ ra đáng thương, một kẻ tỏ ra anh hùng đã khiến cho khoảng cách giữa anh và Tô Duyệt Duyệt càng lớn hơn ư? Không ngờ, chiến trường ở JSCT còn chưa bắt đầu, anh đã thua một vố thảm hại trên tình trường.
Bọn họ quá hiểu anh.
Chỉ có điều bọn họ đã quên rằng anh cũng quá hiểu bọn họ. mặc dù Tô Duyệt Duyệt ghét anh nhưng rõ ràng cô ấy cũng để ý đến anh, chẳng phải vậy sao? Một hộp Durex nhỏ đủ để chứng minh điều đó. Nếu cô chỉ coi anh là một người dưng, là một đồng nghiệp bình thường, là một người chủ nhà keo kiệt thì hẳn cô sẽ không trừng trừng nhìn anh một cách chua chát như vậy.
“Cô gái ngốc nghếch!”
Khuôn mặt căng thẳng bỗng nở ra một nụ cười thoải mái, nỗi lo lắng vừa rồi bất ngờ biến thành một trận gió cuốn đi hết những nghi hoặc trong anh, chỉ còn lại một chút băn khoăn. Khi tan làm tối nay, anh nhất định sẽ nói rõ