Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/788 lượt.
uyện đó đâu.”
“Cái gì mà không có chứ? Anh ta không phải là cấp trên trực tiếp của cô, cô cũng không phải là người của dự án S, anh ta tìm cô chắc chắn là có việc riêng rồi.” Vu Tiểu Giai đặt cốc trà lên chiếc bàn trước mặt Tô Duyệt Duyệt, tiếp tục cao giọng nói: “Cô xinh đẹp ngời ngời thế này, hoàn toàn có thể khiến bất cứ kẻnào cũng phải xiêu lòng, còn anh ta, tuy điều kiện có tốt thật đấy nhưng chẳng qua cũng chỉ là một kẻ nói lắp mà thôi. Thế nhưng, nói cho cô biết, không phải tự nhiên anh ta sinh ra đã bị như vậy đâu, chẳng qua là vì gặp phải một cú sốc lớn nên mới bị như vậy.”
“Một cú sốc lớn?”
Trong quán cơm. Vu Tiểu Giai gọi món, thấy trên mặt Tô Duyệt Duyệt là cả một bầu tâm sự nên cũng gọi luôn một suất phở xào. Sau khi nhân viên phục vụ đã cầm thực đơn quay trở vào bên trong, Vu Tiểu Giai bèn đặt tay xuống trước mặt Tô Duyệt Duyệt, tươi cười nói: “Tiểu thư Tô Duyệt Duyệt của tôi ơi, người ta đã muốn mời cô xuống một nấc thang rồi, còn cô, cô chẳng nể mặt người ta chút nào cả. Theo tôi thấy, cô đang thật sự nổi giận với người ta đấy.”
“Cái gì mà giận với cả xuống thang chứ? Tôi chẳng hiểu gì hết.” Tô Duyệt Duyệt uống một ngụm trà rồi lên tiếng trả lời ngay.
“Ái chà, chính mắt tôi vừa chứng kiến Giám đốc Doanh của chúng ta liếc nhìn cô tận ba lần liền, còn cô đến một lần nhìn đáp lại cũng không có, thật là ghê gớm!” Vu Tiểu Giai vừa nói xong, Tô Duyệt Duyệt liền lập tức phủ định: “Anh ta là người của tổng bộ điều xuống làm Giám đốc dự án S, tôi chỉ là người của bên Quản lý hợp đồng, hoàn toàn không có quan hệ gì hết, cô đừng suy diễn nữa.”
“Đoán mò à? Tất cả linh cảm của Vu Tiểu Giai tôi đây đều là sự thật nhưng cô yên tâm, chuyện giữa tôi và cô hôm nay sẽ mãi mãi là một bí mật.” Chẳng bao lâu sau, nhân viên phục vụ quán đã mang ra hai đĩa phở xào, Vu Tiểu Giai liền ngừng câu chuyện, ăn vài miếng rồi tiếp tục nói: “Doanh Thiệu Kiệt đúng là một người đáng thương.”
Nhìn phở xào trên đĩa, Tô Duyệt Duyệt tuy cảm thấy chẳng đói bụng chút nào nhưng cũng cố gắng ăn vài miếng cho phải phép rồi nói: “Đường đường là một giám đốc thì có gì mà đáng thương kia chứ?”
“Cô không nên nói vậy, người con gái mình yêu thương bao nhiêu năm, đến lúc sắp cưới lại bỏ mình mà đi, như vậy chẳng phải rất đáng thương sao? Dù nghĩ theo cách nào thì tôi cũng thấy anh ta quả thật rất tội nghiệp, thậm chí tôi còn nghe nói phòng tân hôn đã được sắm sửa rất đầy đủ rồi, thiệp mời cũng đã gửi rồi, không phải rất đáng tiếc hay sao? Có người nói bạn gái của anh ta đã bỏ đi theo một đại gia khác đấy!”
Nói đến đây, Vu Tiểu Giai lại gắp thêm một đũa phở xào rất to bỏ vào miệng. Tô Duyệt Duyệt vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Doanh Thiệu Kiệt lại từng phải trải qua một chuyện tình buồn như vậy. Thì ra, trước đây anh ta không hề có tật nói lắp. Những sợi phở xào bốc hơi nghi ngút trên đĩa, thế nhưng Tô Duyệt Duyệt lại thấy chúng chẳng hề ngon lành chút nào. Vu Tiểu Giai tiếp tục gắp phở bỏ vào miệng, hỏi: “Sao nào, đau lòng rồi phải không? Cô thử nói xem, anh ta đã gặp phải loại phụ nữ như thế nào chứ? Nghe nói cô ta đã để bọn buôn người bắt cóc mất cháu của Doanh Thiệu Kiệt, đã không xứng đáng với người ta rồi, thế mà còn cự tuyệt anh ta ngay trước hôn lễ diễn ra. Ngay đến chính bản thân tôi cũng thấy người phụ nữ đó thật đáng ghê tởm, hại người ta đến nông nỗi ấy. Một người đàn ông tuyệt vời như thế mà cuối cùng lại trở nên đáng thương làm sao!”
Tô Duyệt Duyệt nghe xong những lời này, chợt cảm thấy những bộ phim mình thường xem trên ti vi đôi khi cũng có thể trở thành sự thật. Trước đây, Doanh Thiệu Kiệt đã từng nói với cô rằng chính vì sự bất cẩn của anh nên cháu anh mới bị bắt cóc, nay Vu Tiểu Giai lại nói là do người yêu cũ của anh làm. Hai cách nói khác nhau hoàn toàn, cô bèn hoài nghi hỏi lại: “Sao cô lại biết rõ ràng mọi chuyện như vậy?”
“Tôi á?” Vu Tiểu Giai vừa chỉ một ngón tay vào mũi mình vừa nói: “Chuyện đó cô không cần biết. Tuy tôi nói là “nghe nói”, thế nhưng tất cả những gì tôi kể với cô đều là sự thật đấy!”
Sự thật, nghĩ đi nghĩ lại, Tô Duyệt Duyệt thấy những lời kể của Vu Tiểu Giai quả thực cũng có chỗ đáng tin, vì cũng có rất nhiều chuyện xảy ra khiến cô phải tin như vậy. Tuy nhiên, sự giấu giếm của Doanh Thiệu Kiệt lần này lại không hề khiến Tô Duyệt Duyệt cảm thấy bất mãn mà ngược lại, nó còn khiến cô bắt đầu hoài nghi những phán đoán của mình. Anh ta đã tự lừa dối chính bản thân mình, giấu giếm sự thật như vậy, phải chăng là vì có nỗi khổ riêng? Thao Thao bị bắt cóc, hoàn toàn không phải lỗi của anh ta mà là do cô bạn gái cũ, hay nói đúng hơn là người vợ sắp cưới cũ của anh ta gây ra. Chỉ có điều, sau khi gây ra tội lỗi tày đình đó, cô ta lại phản bội anh. Rất khó tưởng tượng được anh đã phải chịu đựng nỗi đau khổ lớn đến thế nào, vừa phải đối diện với người chị gái bị mất con, vừa phải đối diện với người vợ sắp cưới đã phản bội lại mình.
Hóa ra nguồn cơn việc anh ta bị nói lắp là như vậy, lại còn Thao Thao, nguyên nhân khiến thằng bé căm ghét phụ nữ cũng chính là vì cô ta.
“Sao