Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/795 lượt.
đây, Tiểu Ngô nói rằng cô ta cần phải cô gắng làm việc kiếm tiền, thế mà chẳng bao lâu sau đã thấy nói là có thai. Đang trong lúc thầm khâm phục tài xoay sở của mình, Vu Tiểu Giai cũng bất giác nghĩ tới thủ đoạn xấu xa của người khác!
Sau khi về đến văn phòng, Tô Duyệt Duyệt thấy trên bàn làm việc của mình có một bó hoa, cũng được trang trí ở bên ngoài một chú Cừu lười biếng giống như bó hoa lần trước, chỉ có điều lần này là hoa hồng chứ không phải hoa bách hợp, một màu đỏ rực vô cùng tươi tắn, rực rỡ.
Tô Duyệt Duyệt cảm thấy hơi hồi hộp, muốn đi sang phòng làm việc của anh xem sao, có điều tấm mành sáo chặn trên cửa sổ bằng kính đã được kéo kín lại. Vu Tiểu Giai ở bên cạnh hạ giọng nói: “Ái chà, xong rồi nhé, ai đó đã đến và còn mang cả hoa tặng cơ đấy.”
Lời vừa dứt thì bên tai Vu Tiểu Giai đột nhiên vang lên một giọng nói: “Tôi về rồi đây!” Một mùi nước hoa thoang thoảng lan tỏa trong không gian khiến cho người đàn ông kia càng thêm phần quyến rũ.
“Kevin, anh về rồi à?”
Vu Tiểu Giai vội đặt bó hoa xuống, đứng lên tiếp chuyện. Tống Dật Tuấn mỉm cười, bước lên hai bước, điệu bộ giống như có chuyện gì đó đang muốn tuyên bố cho mọi người vậy. Tô Duyệt Duyệt vô cùng căng thẳng, nhìn trân trân vào anh, chỉ sợ anh sẽ nói ra điều gì đó khiến người khác kinh ngạc.
“Thật ngại quá, mấy hôm trước ở Bắc Kinh, tôi bị cảm, nằm bẹp mất hai ngày trời.” Tống Dật Tuấn đưa mắt nhìn xung quanh, thấy trên bàn của Tô Duyệt Duyệt có bó hoa hồng mình gửi đến nhưng lại làm như không nhìn thấy, cười hỏi một cách bí hiểm: “Lúc tôi không có ở đây, ai đã gửi hoa cho cô rồi sao?”
Tô Duyệt Duyệt không biết phải trả lời thế nào, khuôn mặt thoáng ửng hồng, Vu Tiểu Giai ở bên cạnh đã nói xen vào: “Đây đã là bó hoa thứ hai rồi đấy!”
“Xem ra người này theo đuổi cô ghê thật!” Tống Dật Tuấn nhìn sang Tô Duyệt Duyệt, mỉm cười vui vẻ.
“Không phải như vậy, chỉ e đó là một người đàn ông ưu tú nào đó trong chính công ty chúng ta đấy!” Nghe Vu Tiểu Giai nói vậy, Tống Dật Tuấn càng cười to hơn và quay sang hỏi Tô Duyệt Duyệt: “Người gửi hoa tặng cô chắc hẳn phải rất hồi hộp?”
“Không phải, Kevin, anh đừng nghe Tiểu Giai nói nhảm. Cô ấy nhàn rỗi nên mới tếu táo vậy thôi.”
“Vậy còn cô thì sao?”
Bị Tống Dật Tuấn nhìn chằm chằm một cách hoài nhi, khuôn mặt Tô Duyệt Duyệt càng trở nên ửng đỏ hơn. Trước cảnh này, những người xung quanh chắc chắn sẽ không còn cho rằng người gửi hoa tặng mình chính là Tống Dật Tuấn mà chỉ nổ ra một trận tranh cãi nho nhỏ, cho đến khi Shelly nói với Tống Dật Tuấn: “Kevin, chuyến du lịch Lệ Giang đã hoàn tất rồi, giờ tôi có chuyện cần nói với anh.”
Tống Dật Tuấn biết Shelly chính là trợ thủ đắc lực của Chu Hâm. Ánh mắt của cô ta cho Tống Dật Tuấn hiểu rằng, cô ta biết rất rõ bó hoa này có ý nghĩa gì. Sau khi cùng cô ta vào văn phòng, Shelly vội vàng tra hỏi: “Kevin, vừa từ Bắc Kinh trở về, anh đã gửi hoa tặng Tô Duyệt Duyệt ngay, nếu Joe biết được chuyện này, chắc chắn bà ấy sẽ không vui đâu.”
“Người trợ thủ đắc lực nhất của Joe đang ở ngay trước mắt tôi, có lo lắng cũng chẳng ích gì, những gì làm được, tôi đều đã làm cả rồi.”
“Cô ta có điểm gì tốt, không xinh đẹp, hoàn cảnh gia đình không tốt, tiền cũng không có…” Shelly còn đang định nói tiếp thì ánh mắt đầy tức giận của Tống Dật Tuấn đã dán chặt lên người cô ta, lời nói đã ra đến miệng liền vội vàng nuốt xuống. Tống Dật Tuấn hạ thấp giọng, nhưng lại nói một cách đanh thép: “Tôi hy vọng đây là lần cuối cùng cô nói ra những lời này. Câu trả lời của tôi trước sau như một: Chính là vì cô ấy chẳng có gì cả, đến thủ đoạn hay toan tính gì đó cũng không có. Vì nguyên nhân này mà tôi quyết định theo đuổi cô ấy đến cùng.”
“Cái gì? Người ta chỉ theo đuổi học vị, vật chất, tiền tài, cô ta mới vào làm việc chưa được hai năm nên chưa thể nói là không có thủ đoạn hay toan tính, chưa thể kết luận được gì cả.” Shelly bị những lời nói đanh thép của Tống Dật Tuấn làm cho mất hết sự tôn nghiêm của bản thân, cô ta nói ra những lời phản bác này đa phần là vì bất cứ người nào cách đây mười năm bắt đầu va chạm với xã hội cũng đều thuần khiết, trong trắng, nhưng rồi cũng được “tôi luyện” trở thành những kẻ “mưu mô và toan tính”.
“Cô ấy không giống như vậy.” Câu trả lời của anh rất đơn giản. Shelly chỉ khẽ cười rồi lập tức lái câu chuyện sang chủ đề công việc: “Chuyện của Trương Quảng Minh sao rồi, có vấn đề gì không?”
“Có vấn đề gì được chứ?” Tống Dật Tuấn cười nhạt, thủng thẳng đi về chỗ ngồi.
“Anh đã thu xếp ổn thỏa rồi à?”
“Eric có thông minh đến đâu, quan hệ có rộng cỡ nào cũng không thể giữ được người muốn ra đi.” Tống Dật Tuấn cười bí hiểm, cuộc điện thoại hôm đó chỉ nhằm mục đích khiến cho Doanh Thiệu Kiệt đi sai đường. Họ hoàn toàn không lo lắng gì về Trương Quảng Minh, vì Doanh Thiệu Kiệt không hiểu gì về hoàn cảnh của Trương Quảng Minh. Chị gái của anh ta đang ở Canada và cũng gặp phải vấn đề về di dân. Khoảng hai tháng trước, Chu Hâm giới thiệu cho Trương Quảng Minh một công việc ở Canada, tuy không phải là một công việc có thu