Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/812 lượt.
thế? Sao cô không nói gì cả? Anh ta đáng thương quá phải không? Tuy nhiên, nói thật, tôi thấy anh ta rất được đấy! Tôi rất có con mắt nhìn người, tôi thấy cô nên làm hòa với anh ta đi, anh ta chắc chắn sẽ là một người bạn đời tốt.” Vu Tiểu Giai nhấn mạnh vào những gì mình nghĩ. Tuy nhiên, để đề phòng một Vu Tiểu Giai có tính đa nghi, Tô Duyệt Duyệt mỉm cười trả lời luôn: “Cô nhìn ai cũng thấy họ tốt, chỉ cần ai trông đẹp trai một chút thì cô cũng đều nói họ tốt cả.”
“Ái chà, là tôi nghĩ cho cô thôi. Tuy đôi khi tôi cũng hơi ngốc thật đấy nhưng xét về công việc thì Kevin giỏi hơn cả. Còn nói thực, anh ta tốt đến đâu, chẳng ai biết chắc chắn được.”
Vu Tiểu Giai lè lưỡi, ăn thêm một miếng phở xào nữa rồi hạ giọng nói: “Thế mà ai cũng nói ăn đồ mềm sẽ dễ nuốt, ái chà…”
“Cô nói gì cơ?” Tô Duyệt Duyệt đột nhiên cất tiếng hỏi. Đúng lúc đó, điện thoại của cô báo có cuộc gọi đến, là của Tống Dật Tuấn. Tô Duyệt Duyệt vội vã bấm nút nghe, chỉ sợ Vu Tiểu Giai sẽ phát hiện ra người gọi đến cho cô là ai.
“Duyệt Duyệt, anh về rồi, sao em lại không ở văn phòng?”
“Em đang đi ăn nhưng em sắp về rồi.”
“Được rồi, không thấy em đâu làm anh hơi lo.”
Chỉ là mấy câu đàm thoại ngắn ngủi, Vu Tiểu Giai cố nghiêng tai để nghe xem người gọi cho Tô Duyệt Duyệt là ai nhưng không thể nghe được. Chờ Tô Duyệt Duyệt cất điện thoại xong, Vu Tiểu Giai bèn hỏi: “Là con trai gọi à?”
“Không phải, thôi, ăn nhanh đi còn về.” Đôi mắt Tô Duyệt Duyệt tuy nhỏ nhưng Vu Tiểu Giai đã nhìn thấy trong đôi mắt đó lấp lánh niềm vui, bèn tung chiêu thăm dò: “Mặt cô đỏ ửng lên rồi kìa, như vậy hẳn là bạn trai gọi điện tới. Để xem nào, tôi đoán nhé, chính là người đã tặng hoa cho cô, đúng không? Trước đây cô không chịu nói, cả tôi và Tiểu Ngô đều tra hỏi mà cô nhất quyết không nói. Tôi đã đoán rằng người đó chính là giám đốc Doanh đẹp trai, nhưng hôm nay thì xem ra đó chắc hẳn là một người khác. Khai thật đi, có phải chính người đàn ông này đã khiến quan hệ giữa hai người trở nên mất vui không?”
“Chị gái ơi, trí tưởng tượng của chị quả thực có thể viết thành sách được đấy! Ngay đến những vở kịch trên ti vi cũng không ly kỳ bằng trí tưởng tượng của chị đâu!” Tô Duyệt Duyệt cúi đầu ăn mấy miếng phở xào, sau đó thanh toán tiền và nhanh chóng kéo Vu Tiểu Giai quay trở về công ty. Trên đường về, Vu Tiểu Giai rất vui, cảm thấy cô gái đeo cặp kính cận này tuy bề ngoài không xinh đẹp bằng Như An Tâm nhưng dường như cô ta lại rất có duyên. Người đã tặng hoa cho cô ta nhất định không phải là Doanh Thiệu Kiệt. Tuy nhiên, một người bình thường lúc nào cũng ăn to nói lớn như Tô Duyệt Duyệt nay lại không dám thẳng thắn nói ra tên người tặng hoa cho mình, như vậy cũng có thể hiểu rằng cô ta chưa thật sự coi người đó là bạn trai của mình. Như vậy, chẳng phải vẫn còn khả năng cô ta sẽ trở thành bạn gái của Doanh Thiệu Kiệt sao? Vậy thì, kế hoạch trở thành “chị em tốt” với cô ta của mình hoàn toàn có thể thực hiện được. Kế hoạch của Vu Tiểu Giai rất rõ ràng, câu chuyện mà cô kể cho Tô Duyệt Duyệt nghe trong lúc cả hai cùng ăn cơm trưa hoàn toàn chỉ là cô được nghe mọi người ở JSCT kể lại. Tuy nhiên, cô thực sự mong muốn Tô Duyệt Duyệt và Doanh Thiệu Kiệt nhanh chóng ở bên nhau, như vậy thì một người “chị em tốt” như cô ắt hẳn sẽ có nhiều cơ hội được thăng chức, lên lương rồi.
Hơn nữa, lúc này, cô đang tham gia vào dự án S, tức là sẽ có nhiều cơ hội để gặp gỡ, tiếp xúc và thân mật hơn với Doanh Thiệu Kiệt. Đương nhiên, để làm được như vậy, cô cũng phải trả một cái giá xứng đáng, đó là phải gọi điện thoại cho người bác đang làm lãnh đạo ở một trường tiểu học trọng điểm để giải quyết chuyện xin học cho con của Shelly. Nguyên nhân là vì trong công ty, ngoài Tiểu Ngô ra, vẫn còn một vài người nữa cũng rất phù hợp với dự án S giống như cô, vì thế, nếu không sớm bỏ ra một chút tiền thì chuyện này chắc chắn sẽ không thể giải quyết được. Hơn nữa, cũng theo quy định của công ty, nếu giá thành của một dự án có thể được khống chế ở một mức nhất định, lợi nhuận sau cùng thu về nhiều hơn so với dự tính ban đầu thì tất cả những người tham gia tổ dự án đó đều sẽ được thưởng. Vì mục tiêu sớm được tăng lương, thăng chức, vì khoản tiền thưởng sẽ có được trong khoảng thời gian rất ngắn này, cô cũng nên bỏ ra một khoản đầu tư ban đầu, hơn nữa, cô cũng biết chắc rằng mỗi năm, trong tay ông bác của mình đều có một vài chỉ tiêu, chỉ cần chịu khó đi hỏi là chắc chắc sẽ được. Shelly không phải là một vị thánh, hơn nữa, ở cái thành phố này, nếu muốn con vào được một trường tiểu học trọng điểm mà không có chút quan hệ nào, e rằng là không thể. Điều này cô có thể làm được sẽ giúp ích cho Shelly, thế nên, việc cô được chọn tham gia vào dự án S cũng cứ thế mà tiến hành. Để làm được việc này, cô chỉ mất đúng một giờ đồng hồ. Sau này, mỗi lần nghĩ đến, cô lại cảm thấy vô cùng khâm phục chính bản thân mình. Thế nhưng cô lại rất ghét Tiểu Ngô, bình thường cô rất thích những người thật thà, làm việc chăm chỉ, không ngờ cô ta lại có thể có thai một cách thoải mái như vậy. Còn nhớ trước