Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/787 lượt.
biết chứ Doanh Thiệu Kiệt thì rất rõ.
Không biết tối nay mọi chuyện sẽ như thế nào? Nghĩ đến quyết định của mình, Doanh Thiệu Kiệt liền uống ngay một ngụm cà phê, cảm thấy trong lòng có chút chua xót, đau khổ. Nếu tất cả có thể biến thành những giọt cà phê đắng ngắt này thì dù có phải uống nó hàng trăm, hàng nghìn lần, anh cũng cam lòng. Trở về văn phòng của mình, Doanh Thiệu Kiệt lặng lẽ buông mình xuống ghế, trầm tư suy nghĩ.
Điện thoại của anh đổ chuông, người gọi đến là Hứa Dương. Sau khi do dự vài giây, Doanh Thiệu Kiệt quyết định nghe máy. Giọng của Hứa Dương nghe rất hoảng hốt: “Thiệu Kiệt, cô ấy đi rồi.”
“Đi rồi?”
Doanh Thiệu Kiệt ngồi thẳng dậy, giọng nói có chút lo lắng. Tiểu Hứa nói tiếp: “Anh nghĩ xem cô ấy đi đâu, cô ấy nói muốn rời khỏi thành phố A trong vài ngày. Nếu vẫn còn quan tâm, sao anh không thử tha thứ cho cô ấy lần này?”
“Này, tôi đã hết tình cảm với cô ta từ lâu rồi. Bây giờ, chẳng qua tôi chỉ không muốn thấy người mình từng quen biết sống vất vưởng mà thôi.”
“Thiệu Kiệt, cô ấy nói với tôi là Tống Dật Tuấn cũng bắt đầu theo đuổi cô gái đó. Nếu đã như vậy, tại sao anh không thử tái hợp với cô ấy, hai người làm lại từ đầu đi?”
“Tiểu Hứa, nếu đã coi tôi là anh em tốt, hy vọng anh sẽ không xen vào chuyện tình cảm của tôi nữa. Cô ta rất giỏi đóng kịch, anh biết rõ gia đình tôi và gia đình chị gái tôi đã vì cô ta mà ly tán, vì vậy, trên đời này không còn bất cứ lý do gì có thể khiến cho tôi tha thứ cho cô ta được.”
Doanh Thiệu Kiệt không thể đoán được người phụ nữ đó đã nói những gì vớiTiểu Hứa mà khiến anh ta có vẻ sốt ruột như vậy. Anh biết Tiểu Hứa là người tốt. Có điều, gương đã vỡ sao có thể lành trở lại, hơn nữa, cô ta vẫn còn đang tiếp tục giở trò diễn kịch.
Đã đi rồi sao?
Nếu thật sự đã rời khỏi thành phố này thì kể ra cô ta cũng có chút dũng cảm, nhưng chắc chắn cô ta sẽ không làm như vậy. Cô ta tham lam tất cả mọi thứ ở đây, tiền bạc, nhà cửa, tài sản, xe hơi… Cô ta thích quá nhiều thứ. Ai đáp ứng được những nhu cầu đó của cô ta, cô ta chắc chắn sẽ trao gửi cho họ những lời đường mật ngọt ngào nhất. Hai người bọn họ là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, tuy nhiên, vì sở thích này khá giống với Tống Dật Tuấn, thế nên hai người bọn họ mới có thể làm bạn với nhau.
Chỉ một ngày cũng không quen
Hôm nay, trong chiếc Polo màu đen của Doanh Thiệu Kiệt chỉ còn lại một mình anh. Theo thói quen, anh liếc nhìn xuống băng ghế sau, hình bóng người con gái trước đây vẫn ngồi ở đó nay chỉ còn trong tâm trí. Trước đây, cô thường “dạy dỗ” anh đôi lời theo thói quen, thế nhưng giờ đây, chiếc xe lại lướt đi rất êm trên đường, chẳng hề có một âm thanh nào vang lên cả.
Chuỗi thời gian đó kéo dài vài ngày liền. Trong suốt những ngày đó, Doanh Thiệu Kiệt vẫn chưa quen với việc Tô Duyệt Duyệt sẽ không ngồi xe mình nữa. Sáng nào anh cũng chờ cô, kể cả khi tan làm cũng vậy. Đôi khi, sự chờ đợi đó lại biến thành một sự hoang tưởng. Có điều, thực tại đã khiến những hoang tưởng đó thật sự bị vỡ vụn, tan nát hết.
Sáng sớm ngày thứ Sáu, Tô Duyệt Duyệt chủ động đến phòng làm việc của Doanh Thiệu Kiệt. Điều này đã khiến cho Doanh Thiệu Kiệt - người đang âu sầu khổ não suốt mấy ngày qua - vui vẻ lên đôi chút. Anh nhoẻn miệng cười mời cô ngồi xuống ghế.
“Tôi không ngồi đâu. Đây là tiền xe mà tôi nợ anh.”
Nói xong, Tô Duyệt Duyệt lấy tiền đặt lên bàn làm việc của anh. Doanh Thiệu Kiệt vô cùng kinh ngạc, anh không thể nghĩ người con gái này đến đây là để trả anh tiền. Đúng, đúng là cô đã nói sẽ không tiếp tục đi xe của anh nữa, thậm chí đến nhà cũng đã nói là sẽ đi thuê chỗ khác nhưng anh thật sự không thể ngờ rằng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi như vậy mà cô đã cắt đứt tất cả những sợi dây liên hệ đã từng có giữa hai người.
Thế đấy, anh đã không nói ra những lời như cô nghĩ. Tô Duyệt Duyệt cắn nhẹ môi. Anh thật ích kỷ, ích kỷ tới nỗi không thể nói ra được những điều mình muốn nói. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Doanh Thiệu Kiệt reo vang, làm gián đoạn hai ánh mắt đang nhìn nhau chằm chằm.
“Tôi nghe đây!”
“Thiệu Kiệt, tôi đã gửi vào mail của anh tất cả những bản báo cáo tín dụng mà anh cần tìm, tôi tin sau khi xem xong anh sẽ biết phải làm gì. Có điều, trước đó Tống Dật Tuấn có gọi điện tới, tôi không nói cho anh ta biết là anh đang điều tra những công ty kia.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh!”
Doanh Thiệu Kiệt vừa cúp máy, Tô Duyệt Duyệt đã hỏi dồn: “Tại sao anh lại có thành kiến với Tống Dật Tuấn?” Cô hoàn toàn không có ý nghe trộm cuộc điện thoại vừa rồi, nhưng ba chữ “Tống Dật Tuấn”, cô lại nghe thấy rõ rành rành, Doanh Thiệu Kiệt đang rất phẩn khởi vì những tin tức anh trông ngóng mấy ngày nay đều đã được hồi đáp, nhưng giọng điều chất vấn của Tô Duyệt Duyệt lại khiến anh cảm thấy như bị một gáo nước lạnh dội vào. Doanh Thiệu Kiệt trả lời: “Không phải có thành kiến mà là Tống Dật Tuấn thực sự có vấn đề.”
“Đủ rồi.”
Tô Duyệt Duyệt cắt ngang lời Doanh Thiệu Kiệt, đẩy anh qua một bên và nói: “