Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/786 lượt.
người trong bộ phận đó? Với tâm trạng nặng nề sẵn có từ trước, Tô Duyệt Duyệt đã tranh luận với Amy vài câu, Amy ngay lập tức đẩy việc này sang cho Quản lý Tiêu. Quản lý Tiêu vẫn như lệ thường, nói năng nhẹ nhàng mềm mỏng, giải thích rõ ràng từng câu từng chữ, rằng đội ngũ xuất sắc này được xây dựng nên từ công sức lao động của những người khác, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến Tô Duyệt Duyệt cả. Từ khi về làm việc ở đây, cô chưa có được một sự cống hiến nào đáng kể nên cô hoàn toàn không thể tham gia vào hoạt động chung này cùng với mọi người được. Nói đi nói lại thì Tô Duyệt Duyệt vẫn không được đi du lịch đến Lệ Giang cùng với mọi người. Đến lúc này, không thể nín nhịn thêm được nữa, Tô Duyệt Duyệt cao giọng nói: “Được rồi, Quản lý Tiêu, tôi biết đây là chế độ của công ty, chị không cần phải giải thích nhiều nữa, không đi thì không đi chứ sao. Đằng nào thì cuối tuần tới tôi cũng phải xếp hàng mua vé tàu về quê ăn Tết, không đi chơi cũng là dịp để tiết kiệm vậy.”
Amy đứng bên cạnh, nói góp vào một câu: “Phải đấy, như vậy có thể tiết kiệm được thêm chút tiền mua bằng tiến sĩ rồi, đi chơi Lệ Giang cũng không phải là rẻ đâu nhé!”
Amy rõ ràng đang ám chỉ đến khoản tiền lương mà Tô Duyệt Duyệt nhận được, cộng với biểu hiện tự đắc trên khuôn mặt kia, rõ ràng là cố ý hạ thấp Duyệt Duyệt. Quản lý Tiêu liền trợn mắt nhìn Amy, ra hiệu cho cô ta không được thô lỗ như vậy. thế nhưng, Tô Duyệt Duyệt đã đứng ngay dậy và nói luôn: “Amy, đề nghị cô ăn nói tôn trọng người khác một chút.”
“Tôn trọng? Câu nào tôi nói có ý không tôn trọng cô chứ? Tôi nói cô tiết kiệm tiền mua bằng tiếng sĩ là có ý không tôn trọng cô à? Đó là tôi nghĩ cho cô đấy chứ, ngày nào cô cũng đeo kính như vậy, không thấy đau sống mũi à?”
“Cô, cô…”
Bầu không khí trong phòng họp trở nên vô cùng nặng nề. Đúng lúc đó, Tống Dật Tuấn đẩy cửa đi vào. Thoáng nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng của Tô Duyệt Duyệt, anh đã đoán ra ngay cô vừa phải chịu một sự ấm ức nào đó. Trước khi đến đây, anh cũng đã có sự chuẩn bị cho việc này. Anh bảo Tô Duyệt Duyệt ra ngoài đợi, sau đó nói vài câu với Quản lý Tiêu và Amy nhưng lại hoàn toàn không nhắc gì đến chuyến du lịch Lệ Giang cả.
“Quản lý Tiêu, Amy, nếu sau này có việc gì cần tìm Sue, đề nghị hai người báo cho tôi biết trước.”
“Kevin.” Amy đang định phản đối, Quản lý Tiêu đã vội vàng đứng lên nói: “Hôm nay chỉ là một chuyện nhỏ liên quan đến chế độ phúc lợi của công ty, thế nên chúng tôi mới phải mời Tô Duyệt Duyệt đến phòng họp bàn bạc như thế này. Chỉ là chút chuyện nhỏ, tôi thiết nghĩ không cần phải báo cáo với Giám đốc bộ phận, bình thường anh cũng đã bận lắm rồi.”
“Quản lý Tiêu, tôi lại nghĩ đây hoàn toàn không phải là chuyện nhỏ. Đối với chế độ phúc lợi dành cho nhân viên, công ty đã có những quy định rất rõ ràng. Vì vậy, nếu bộ phận Nhân sự muốn tìm cô Sue để bàn về những chuyện ngoài quy định của công ty, bao gồm cả chế độ phúc lợi, thì nhất định phải hỏi ý kiến tôi trước. Nếu không, khi tôi muốn tìm mà không gặp cô ấy thì sẽ còn nhiều chuyện khác để nói đấy.”
“Amy, cô ra ngoài trước đi.”
Sau khi Amy ra ngoài, cánh cửa phòng họp một lần nữa lại được đóng kín. Quản lý Tiêu nói: “Kevin, anh cần biết rằng công ty JSCT có quy định, nhân viên trong công ty không được phép có quan hệ tình cảm với nhau.”
“Rất nhiều doanh nghiệp khác cũng có quy định như vậy, ý Quản lý Tiêu muốn nói là gì?” Tống Dật Tuấn hỏi.
“Vậy quan hệ giữa anh và cô Sue là…”
“Cấp trên và cấp dưới.”
“Kevin, thật ra anh nên biết tôi là một người rất thẳng thắn, không thích nói chuyện vòng vo.” Nét mặt Quản lý Tiêu hơi trùng xuống. Cô ta đi đến bên Tống Dật Tuấn, nói tiếp: “Joe khuôn muốn giữ cô ấy lại JSCT, anh có muốn bảo vệ cho cô ấy cũng không được nữa rồi.”
“Quản lý Tiêu, tôi có thể nói rõ ràng với cô là, Tống Dật Tuấn tôi đã muốn bảo vệ ai thì tất nhiên sẽ làm được.”
“Anh đừng quên thân phận của mình, cũng đừng quên việc anh cần làm nhất lúc này là gì!” Quản lý Tiêu vẫn còn giữ lại một chút hòa khí trên nét mặt, nhắc nhỏ Tống Dật Tuấn. Tuy nhiên, anh chàng trẻ tuổi trước mặt chẳng có vẻ gì là lo lắng cả, chỉ cười nói: “Quản lý Tiêu, cô an tâm, chỉ cần cô không gây khó dễ gì cho Sue thì tất cả những món lợi mà cô có được từ JSCT mà Joe không hề hay biết, tôi cũng sẽ không bao giờ nói ra.”
Mặt Quản lý Tiêu chợt biến sắc, sững sờ không nói nên lời. Cô ta không ngờ mình lại bị Tống Dật Tuấn nắm chắc trong tay như vậy. Trong vòng vài năm trở lại đây, nhờ có các đợt tập huấn, tuyển dụng, các hợp đồng dịch vụ… mà cô ta đã bỏ vào túi không ít tiền. Đương nhiên, làm về nhân sự ít nhiều đều “kiếm chác” được một khoản mà người ngoài không biết, thế nhưng, chẳng ai tưởng tượng được rằng bộ phận Nhân sự lại là nơi “béo bở” như vậy. Nếu Tống Dật Tuấn đã khẳng định chắc chắn thì hẳn là chứng cứ mà anh ta đang nắm trong tay cũng không thể xem thường được. Quản lý Tiêu không muốn mình đắc tội với bất cứ người nào, cũng không muốn bị thuyên chuyển sang làm việc tại bộ phận khác, thế nhưng, nếu cô ta