Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/784 lượt.
Tôi có việc phải đi.”
Bị Tô Duyệt Duyệt đẩy sang một bên, Doanh Thiệu Kiệt cảm thấy rất ngạc nhiên, anh không ngờ cô lại khỏe đến vậy. Nói cách khác, Doanh Thiệu Kiệt căn bản không nghĩ cô sẽ hành động như thế. Anh đang định đuổi theo thì hai người đồng nghiệp bên bộ phận Thu mua và bộ phận Kỹ thuật cầm tài liệu bước vào, nói đã đạt được những thỏa thuận bước đầu với các bên đối tác và muốn trao đổi cụ thể với anh mọi chuyện.
Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, Doanh Thiệu Kiệt nhìn qua vai của hai người đồng nghiệp kia, định nhìn xem Tô Duyệt Duyệt đang ở dâu, thế nhưng anh chỉ thấy cái bóng của Amy đang chắn ngay trước mắt mình.
“Eric, nếu có việc bận thì anh cứ đi đi, chúng tôi sẽ để tài liệu ở trên bàn, lúc nào anh rảnh chúng ta sẽ bàn sau vậy.”
“Không sao, chúng ta bàn luôn bây giờ cũng được.”
Khi vào trong văn phòng, Doanh Thiệu Kiệt tự trách mình rất nhiều, rằng tại sao anh lại không bình tĩnh khi nói về Tống Dật Tuấn trước mặt Tô Duyệt Duyệt như thế? Ngoài việc không ưa nổi Tống Dật Tuấn, cách làm đó của anh phải chăng là cũng đang đố kỵ với anh ta?
“Eric, người của Viện thiết kế Vĩ Kiệt nói với chúng tôi rằng, thời gian gần đây, họ có quá nhiều hợp đồng cần phải giải quyết nên không thể tham gia vào dự án này của chúng ta được.”
“Không nhận à?”
Số tiền đầu tư cho dự án S là rất lớn, tại sao Viện thiết kế Vĩ Kiệt lại từ chối hợp tác? Nguyên nhân e rằng chỉ có một, đó là bên Viện thiết kế này đã nghe phong thanh được tin anh đang cho điều tra về họ, họ làm vậy là để che mắt anh. Sau khi đã bình tĩnh trở lại, Doanh Thiệu Kiệt nói: “Sắp xếp giúp tôi nhé, tôi muốn mời Tổng giám đốc bên Vĩ Kiệt dùng bữa.”
“Eric, Tổng giám đốc Lâm bên Vĩ Kiệt rất ít khi nhận lời đi ăn nhưng chúng tôi sẽ cố gắng sắp xếp.”
Sếp lớn ít khi nhận lời đi ăn, chuyện này không có gì kỳ lạ. Tuy nhiên, sếp lớn này trong vài năm vừa qua đã nhận hợp tác với bên JSCT rất nhiều đơn hàng, mà trong đó còn nhiều hạng mục quyết toán chưa hợp lý cần phải làm sáng tỏ, về điểm này thì rất đáng nghi ngờ. Doanh Thiệu Kiệt nhận tài liệu, bảo hai người kia về tiếp tục làm việc, còn anh mở hòm thư ra xem.
“Chính là họ.”
Thư của bên BD gửi tới đã báo cáo rất rõ ràng, chính xác và tỉ mỉ về tình hình của Viện thiết kế Vĩ Kiệt cũng như một số viện khác. Cái tên “Lâm Tử Văn” được đóng dấu rất rõ ràng ngay đầu trang, đồng thời, trong bản danh sách đầu tư của Viện thiết kế Vĩ Kiệt cùng với hai viện khác còn có một cái tên nữa, đó là Tống Học Tăng. Cái tên này vừa lạ lại vừa quen, hơn mười năm nay, cái tên này đã hoàn toàn bị lãng quên. Giờ nhìn thấy nó, Doanh Thiệu Kiệt dễ dàng biết được mối liên quan về tiền bạc giữa Tống Dật Tuấn và Viện thiết kế Vĩ Kiệt.
Như vậy, Doanh Thiệu Kiệt càng cần biết rõ hơn về con người Lâm Tử Văn - Tổng giám đốc Viện thiết kế Vĩ Kiệt. Rất có thể, từ Lâm Tử Văn, Doanh Thiệu Kiệt sẽ tiếp tục điều tra được rất nhiều điều khác nữa.
Tuy nhiên, khả năng tiếp cận được Lâm Tử Văn thông qua bộ phận Thu mua là không cao. Nhưng nếu có thể nhờ cô gái đó tiếp cận giúp thì khả năng Doanh Thiệu Kiệt gặp được Lâm Tử Văn sẽ là rất lớn. Có điều, nếu đích thân Doanh Thiệu Kiệt đến gặp cô ta để đề nghị việc này thì chắc chắn là không thể được. Vì sự thành công cho kế hoạch của mình, Doanh Thiệu Kiệt sẽ phải dùng đến thủ đoạn, thế nhưng anh sẽ không vì thủ đoạn này mà làm chồng chéo lên những việc anh vốn không muốn tham gia vào.
Nếu trực tiếp đến nhà tìm Lâm Tử Văn thì e rằng sẽ quá đường đột, thế nhưng hiệu quả của cách làm này sẽ cao hơn gấp nhiều lần nếu chỉ ngồi tại văn phòng và chờ đợi. Doanh Thiệu Kiệt thu dọn mọi thứ, liếc mắt qua số tiền đang được đặt trên mặt bàn, chợt thấy trong lòng nhói đau. Anh chẳng qua cũng chỉ là một kẻ thất bại trong chuyện tình cảm, không biết phải xử lý vấn đề như thế nào, không tìm ra cách nào để giãi bày tấm lòng của mình, ngay cả những lời khuyên răn, an ủi người con gái mà mình thầm yêu trộm nhớ cũng đã bị anh biến thành những lời nói khiến cô bị tổn thương.
Khi đưa tay ra cầm lấy số tiền đó, Doanh Thiệu Kiệt chợt cảm thấy những tờ giấy bạc vốn dĩ rất mỏng manh mà sao lúc này lại nặng nề đến vật. Không biết đến bao giờ cô mới có thể vui vẻ trở lại mà réo gọi anh là “mũi lọ hoa”, cũng không biết liệu mối quan hệ giữa hai người có trở lại như trước được hay không. Tất cả giống như một phương trình đại số chưa có lời giải vậy.
Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt cũng bị Amy gọi tới phòng họp của bộ phận Nhân sự và cho biết, vì cô là nhân viên mới, thời gian làm việc chưa đến một năm nên chắc chắn sẽ không thể có tên trong danh sách những nhân viên ưu tú, xuất sắc của bộ phận Quản lý hợp đồng trong công ty được tham gia trong chuyến du lịch đến Lệ Giang tới đây. Tuy nhiên, nếu muốn tham gia, cô sẽ phải nộp toàn bộ chi phí cho chuyến đi là hơn hai nghìn tám trăm tệ. Mấy chữ “nếu muốn tham gia” giống như một sự chỉ định vậy, bản thân cô là người của bộ phận Quản lý hợp đồng nhưng tại sao lại không thể tham gia hoạt động chung của mọi