Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

ợc rồi! Trở về rồi nói! Cha tớ đang chờ.” An An bị xoay vòng chung quanh vấn đề lừa hay không lừa một vài phút, bên ngoài cửa xe đã được mở sẳn, xem ra là đang chờ.
“Thôi đi, xem ra cậu cũng không dễ dàng thoát thân. Nhất định cha của cậu sẽ không tha cho cậu. Đã là một quân nhân, thế nào hôn nhân của mình cũng được bảo vệ, không bị phá hoại. cậu chính là quân hôn đó!”
Bình Tử đang đứng đưa lưng về phía cửa nói chuyện, không biết Tư lệnh An đã xuất hiện sau lưng của mình từ lúc nào: “Cô bé kia, những lời vừa rồi của cô là có ý gì?”
"A! Hả?" Tiếng la giật mình phát ra trước, tiếp theo là câu hỏi sững sờ.
Lúc này, Bình Tử mới nhận ra người ngày là cha của An An, là vị chủ nhà bên kia, An Tư lệnh, An Kế Chinh.
Tư lệnh An cười ha hả, tuy rằng trước đó hò hét An An rất nghiêm nghị, như bây giờ nụ cười lại hiền hòa đáng yêu. E ngại trong lòng Bình Tử lập tức tan biến, cười hắc hắc một cách ngây thơ: “Chú An khỏe không ạ? Cháu nói chú nghe, giữa An An và thủ trưởng Uông không có bất kỳ quan hệ gì đâu, thật mà!”
Một trăm khẳng định, một vạn chân thành! Đầu óc của Bình Tử kia muốn nói dối đã khó khăn, huống chi còn tỏ ra chân thành khi nói dối.
Tư lệnh An nghe xong sửng sốt: “Cái gì không có chút quan hệ nào?!”
Bình Tử gật đầu, một lần nữa bày tỏ vô cùng thành khẩn.
Tư lệnh An bật cười ha hả một lần nữa, vừa cười vừa nói: “Một chút quan hệ cũng không có?!” Lúc này, An An đã nghe hết đoạn đối thoại này, vỗ vỗ cái đầu đáng yêu vô địch của cô nàng này, trợn mắt, dở khóc dở cười






Trên đường đi, Tư lệnh An vô cùng buồn bực. Tại sao con bé kia lại nói con gái rượu của ông và Uông Thanh Mạch không có bất kỳ quan hệ gì? Hỏi hai đứa thì không đứa nào chịu nói, còn không thì ngắt lời ông, chuyển sang chuyện khác. Cuối cùng, Tư lệnh An cũng đành phải mặc kệ bọn nhỏ.
Máy bay hạ cánh xuống phi trường quân sự. Bên ngoài đã có sẳn ba chiếc xe quân đội đang chờ.
An An đi sau cùng, nhưng lại nghe rõ ràng tiếng hô chào vang trời từ hàng đầu: “Tư lệnh An mạnh khỏe! Quân trưởng Uông mạnh khỏe!” Tư lệnh An bước xuống máy bay trước, sau đó là Uông Thanh Mạch. An An lò đầu ra sau cùng, mẹ nó, người ta về nhà dự hôn lễ thôi mà, có phải là khảo tra quân sự đâu. Còn nữa, có khảo tra cũng đâu tới phiên Tư lệnh An đâu!
Người vừa mới đến là Viêm Quý Vũ, chú hai của Quân Tử, là ủy viên chính trị quân khu Thẩm Dương thuộc tập đoàn quân sự. Nói về cấp bậc thì cùng đẳng cấp với Uông Thanh Mạch, nhưng về tư cách và kinh nghiệm thì đến Uông Thanh Mạch cũng phải nể phục vài phần, vội vàng đáp lễ. Bên cạnh ông là một vị sư trưởng, người này đã từng là thuộc hạ cũ của cha An.
Cha An khoát tay: “Tôi đã nói rồi, bảo bọn họ khiêm tốn một chút. Tôi trở lại chính là để dự hôn lễ của Quân Tử và Diệp Tử, sau đó sẽ theo ông bạn già này của các cậu ôn chuyện!”
Nhà của An An và Diệp Tử cách nhau không xa, cùng nằm trong một đại viện, đi bộ mười phút đã đến. Nhà của An An là một căn biệt thự nhỏ nằm ở khu phía trong. Năm đó vào lúc thiết kế lại, nhà cô là căn biệt thự đầu tiên. Lúc đó An An vẫn còn nhỏ, khoảng mười mấy tuổi.
Nhớ lại lúc còn bé ở nhà trệt, nhà cô và nhà Diệp Tử cách nhau mấy căn, mỗi ngày hai người dính nhau như sam. Bây giờ một năm cũng chỉ gặp mặt nhau được vài lần, trong lòng có chút buồn bã. Phụ nữ nghen, nhất là loại chị em cùng nhau trưởng thành từ nhỏ tới lớn, loại tình cảm này là quan trọng nhất.
Chuông cửa vang lên vài tiếng, Diệp Tử vọt ra mở cửa, nhào tới ôm chặt An An không buông tay. An An phản đối vùng vẫy: “Cậu đó, tính giết người hả?”
An An đưa lễ phục cho Diệp Tử: “Trang phục nè, thử xem, very very beautiful ~”
“Ha ha! Cũng chỉ có cậu nghĩ tới tớ. Thiếu chút nữa là tớ bị mẹ ép phải mặc sườn xám rồi.” Diệp Tử nhỏ giọng thì thầm, sợ mẹ đang từ trên lầu đi xuống nghe thấy.
An An nhìn người phụ nữ đang đi xuống cầu thang, vội vàng chào hỏi: “Thím Diệp khỏe không ạ? Chú Diệp có ở nhà không thím?”
“Diệp Tử nhắc tới con nguyên cả buổi chiều rồi. Chú Diệp con mới vừa đi ra ngoài. Chắc là sang nhà con rồi đó.” Mẹ Diệp Tử mĩm cười dịu dàng thân thiết: “Hai đứa ngồi đi, thím đi gọt trái cây.”
“Cám ơn thím Diệp!”
“Khách sáo với thím làm gì! Càng ngày càng không giống ai!”
Từ nhỏ, mẹ Diệp và mẹ An cứ hay nói, hai đứa Diệp Tử và An An “càng ngày càng kỳ cục”. Lâu ngày quen miệng, bây giờ trở thành chuyện cười. An An và Diệp Tử bật cười khúc khích, chạy vọt lên lầu.
Chiều hôm sau, Dương Tử, Phương Mạc, Kiều Vũ tới trước. Hơn tám giờ tối thì Lâm Tiếu và Kiều Kiều cũng vừa tới nơi.
Một đám người đứng xung quanh vài chiếc xe quân sự đậu bên ngoài một nhà hàng cao cấp. Quân Tử đã đặt một căn phòng lớn nhất, anh và Uông Thanh Mạch từ từ đến sau.
Quân Tử tên thật là Viêm Quân. Lúc còn nhỏ không có gì để nói, về sau lớn hơn một chút, An An có nói, Quân Tử thật xứng với tên thật của anh ấy, là con cháu của Viêm Hoàng. Nếu anh ấy không phải họ Viêm mà họ Hoàng, đoán chừng bị cha Viêm đánh chết cũng không nhận