XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

với Triệu Dư đó.”
Mọi người đồng thời nhìn Lê Tử không tin. ɖi€ɳɖànlêȡƱɣð©ɳ Lê Tử vội vã gật đầu kiên quyết: “Tớ tận mắt nhìn thấy mà.”
Vốn không hiểu, sau đó, trong đầu An An tràn ngập những hình ảnh gian tình lập đi lập lại, rồi cô bật cười ha hả một hồi lâu. Đến khi phản ảnh lại thì Mậu Ninh và Lê Tủ đều hết hồn nhìn cô: “Có phải bệnh viện tâm thần lại ở cửa cho cậu chạy ra hả?”
“Dẹp đi, các cậu và Uông Thanh Mạch giống nhau như đúc.” An An vừa cười vừa đấm Lê Tử một cái: “Tớ nói cho các cậu nghe, có hi vọng rồi! Bình Tử có thể câu được con cá lớn Triệu Dư này rồi! Không dễ, không dễ dàng chút nào!”
Mậu Ninh và Lê Tử không tin tưởng lắm. Ánh mắt của Triệu Dư thật có vấn đề!
An An nhìn ra hai bọn họ không tin, chup tay hai người nói: “Tớ nói với các cậu rồi, đừng khinh thường Bình Tử, thông minh giả đần độn đấy!”
“Ý của cậu là Bình Tử rất thông minh?”
“Không, Bình Tử không thông minh, nhưng đàn ông không thích đàn bà quá thông minh. Mọi người không cảm thấy cách suy nghĩ của Bình Tử khác với người thường hay sao? Không phải là cao hơn người thường, nhưng rất khác biệt với những người ấy.”
“Bình Tử bị bệnh thần kinh! Nhất định là hai người ở chung phòng nên lây bệnh nhau rồi.
Lê Tử nói xong liền biến mất như làn khói. Mậu Ninh nhún nhún vai: “Cầu nguyện…”
Trên đường về nhà thì Diệp Tử gọi điện thoại tới, hỏi chừng nào trở lại. An An không biết trả lời làm sao. Chuyện này phải đợi đến khi người đàn ông nhà cô lên lịch hành trình. Cô có rất nhiều thời gian, lúc nào cũng có thể đi.
An An lại nhớ tới chuyện giận dỗi của Diệp Tử và Quân Tử, không biết ra sao rồi? Diệp Tử trả lời, sofa phòng khách. Phòng ngủ bên cạnh có giường cũng không cho phép ngủ. An An nhớ rõ lần trước đâu có nhắc tới chuyện sofa, tại sao bây giờ lại ra nông nổi này?
Diệp Tử nói, Quân Tử không thành thật, ngang nhiên cưỡng ép cô. Tuy rằng không dùng vũ lực, nhưng Diệp Tử đã không muốn làm thì dù Quân Tử có muốn thì cũng phải ráng nhịn. Kết quả là thỏa mãn được một đêm, chịu tội một tháng.
Đột nhiên cô nhớ tới Chu Mộc Mộc. Lần trước Chu Mộc Mộc có nói cùng nhau trở về, cô cũng nên gọi điện thoại nói một tiếng. Nhưng khi gọi điện thì máy không thông.
Về sau, An An cũng quên bẳng đi chuyện của Chu Mộc Mộc. Ngày hôn lễ của Diệp Tử cũng không thấy mặt cô ấy. Nhưng An An suy nghĩ, nếu Chu Mộc Mộc thật sự muốn đi dự đám cưới, cô ấy có thể hỏi cha mình cụ thể thời gian. Trái lại, nếu đã không muốn đi thì cô ấy cũng không tự mình tìm phiền phức.
Nguyên cả ngày, Bình Tử có vẻ hoảng hốt. An An nhìn có chút ngứa mắt, kéo người ngồi trên ghế sofa dậy: “Cậu bị sao vậy? Không phải đã bị Triệu Dư làm thịt rồi chứ? Nếu thật đã lên giường thì tớ sẽ bắt anh ta chịu tránh nhiệm. Đừng có khờ mặt ra như vậy, nói cho tớ nghe coi!”
Bình Tử trợn tròn mắt: “ An An, cậu nói lăng nhăng gì vậy? Tớ không có cái gì với Triệu Dư hết.”
“Không phải hôm qua cậu đi chung với Triệu Dư hả?”
Bình Tử gật đầu: “Phải, nhưng, ai da, tớ và thiếu gia Triệu không có xảy ra chuyện gì hết. Chỉ là…” Bình Tử ấp úng. An An biết có chuyện, đầu óc cô nhóc kia không linh hoạt, không biết biểu đạt làm sao.
“Hai người không xảy ra chuyện gì, vậy vì sao cậu đỏ mặt?”
“Tớ… tối hôm qua tớ đi hẹn hò với đối tượng đã xem mắt mấy ngày trước.”
An An nghĩ thầm, xong rồi, xong rồi, tò mò dẫn tới mù quáng: “Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ? Tối hôm qua cậu ở lại nhà người đàn ông kia? Tối hôm qua cậu không về nhà đó Bình Tử!!! Cậu… sao cậu có thể? Như vậy không tốt đâu!”
Bình Tử vội vàng xua tay: “Không, không có! Tớ không làm gì hết với anh ta. Chúng tớ không làm gì hết mà! Không có, tới cũng không ở lại nhà anh ta.”
“Bình Tử, cậu nói năng rõ ràng một chút đi! Đầu óc có bệnh à, miệng mồm có tật sao? Cô hai à, tớ tức muốn chết nè.” An An quả thật muốn bóp chết Bình Tử cho thật nhanh, cứ lấp ba lấp bấp.
“Tớ, hôm qua tớ ra ngoài nói chuyện với Triệu Dư, sau đó đã thấy không còn nhiều thời gian nên tính rằng trực tiếp đi đến chỗ hẹn. Nhưng không hiểu thế nào, đột nhiên Triệu Dư lôi tớ đi, nói rằng có việc nhờ tớ giúp một tay. Tiếp theo, anh ấy dẫn tớ tới gặp một đống bạn bè của anh ấy. Tớ cũng không biết là ai, sau đó tớ uống quá nhiều… sau đó, sau đó…”
“Sau đó? Sau đó cái gì? Em gái à, em có thể nào nói rõ ràng một chút không?”
“Tớ không nhớ!”
“Buổi sáng tỉnh dậy ở đâu?”
“Nhà của Triệu Dư.”
“Quan trọng là ở chỗ nào? Trên giường của ai?”
“Anh ấy, của anh ấy.”
“Anh ấy nào?”
“Không biết.”
“Không biết em gái cậu! Người này khờ không thể tưởng tượng nổi! Triệu Dư chết dịch kia! À, không đúng, hai người không làm gì hết phải không? Không phải anh ta đã “tấn công thân thể” cậu rồi chứ?”
"Không có, anh ấy không đánh tớ."






Hai ngày nay, phòng tiêu thụ xem như là gió êm sóng lặng. Chỉ có Bình Tử thỉnh thoảng mắc phải chứng ngớ ngẩn một chút. Còn có Chu Tiến cũng có vẻ không vui sau lần leo núi vừa rồi trở về, rõ ràng tình cảm đã bị đả thương.<