Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2295 lượt.

à đi tới.
“Ông à, ngoại trừ đầu của ông ra, ông còn chỗ nào khác không khỏe không?”
“Cô bé, đầu ông không có chuyện gì, nhưng chân trái thì rất đau.”
Lúc này An An yên tâm một chút, chứng tỏ ông lão vẫn còn tỉnh táo. Trán bên trái bị thương có lẽ chính là đầu bị đập vào bậc cầu thang. An An nhìn chân trái đang run rẩy của ông lão hỏi: “Ông ơi, chân ông bị thương ở đâu, bắp chân hay bắp đùi?”
“Bắp chân.” Máu và nước trộn lẫn với nhau khắp người ông lão. Ông lão phải nhịn đau cắn răng nói được vài chữ rồi không nói được nữa.
Tay phải An An vừa mới nhè nhè nắn bóp chân ông thì nghe được tiếng tiếng hít hơi đầy chịu đựng.
Vài cái sau, An An nhíu mày: “Ông à, theo như cháu phán đoán thì khoảng một phần ba của bắp chân trái đã bị gãy xương, nhưng cụ thể như thế nào thì phải đợi đến bệnh viện mới cứu chữa được.
An An đứng lên: “Mọi người làm ơn xem bên cạnh có thanh gỗ hoặc thanh sắt nào không?”
Đám người đang huyên náo nhỏ giọng lại một chút. Sau đó, có một bác trai nhìn giống như là dân công, mang một cái bao bố cũ kỹ trên lưng đi tới: “Hôm nay vừa mới xong việc, bác có vài cây gỗ trong tay, không biết có thể giúp được không?”
An An gật đầu một cái, vừa thấy miếng gỗ thì An An cũng yên tâm một chút. Tuy rằng dụng cụ nghề mộc có hơi vuông vuông, nhưng có đủ chiều dài và chiều rộng, dù sao vẫn tốt hơn là không có.
“Ông ơi, ông đừng lo nhá. Cháu có học qua lớp cấp cứu khẩn cấp, tạm thời cháu cố định chân của ông trước.” Cô lấy hai cái cây gỗ, cố định hai bên của bắp chân, dùng sợi dây thừng của bác thợ mộc đưa, cột thanh gỗ và chân của ông lão lại với nhau để cố định vị trí.
Bên trong trạm xe điện ngầm, người nằm la liệt khắp nơi, bị thương nhẹ, thương nặng đều có, tóm lại là tất cả đều bị thương. Mưa lũ không hề có dấu hiệu sẽ ngừng lại. Từ trong trạm xe điện ngầm nhìn ra ngoài bầu trời đen ngòm.
Có người còn đang lục tục chạy vào, trên người ướt nhẹp, mặt mày ảm đạm. An An nhìn lại những người bị thương, hỏi thăm một chút rồi né mình qua một bên, ngồi xuống dựa lưng vào tường.
Mưa lớn làm ngập lụt cả trạm xe điện. Lúc này xe điện đã ngừng chạy, bên trong càng ngày càng có nhiều người. Có người gọi điện thoại cầu cứu, có người gọi điện thoại oán trách, cũng có người cầm điện thoại di động chụp hình những người bên trong trạm xe điện, rồi chụp luôn những người đang bị thương gởi lên trang blog.
Trong lòng An An nghĩ tới Nham Tử, móc tay lấy điện thoại đã bị thấm ướt từ trong túi xách đầy nước ra. Ách, không thông rồi. An An liếc nhìn điện thoại, còn pin mà, cũng không bị hư. Rồi trong chốc lát, cô phát hiện chỗ phát tín hiệu có một chữ X.
Sau đó, cô giương mắt nhìn những người khác, hình như ai cũng cùng chung cảnh ngộ. Con bà nó, di động Trung Quốc ngay lúc này lại không di động được.
An An lấy ra một tờ khăn giấy coi như vẫn còn khô, lau đi những giọt nước vẫn còn bám trên điện thoại rồi nhét vào trong túi xách. Nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn mà trong lòng cô cảm thấy tủi thân. Nếu như có Nham Tử bên cạnh thì tốt biết mấy.
Mới vừa rồi bị té xuống, tay trái bị trật, bây giờ mới cảm thấy bắt đầu đau. An An nhíu chặt mày, nhìn dòng nước không ngừng tuông xuống, không biết khi nào thì mưa mới dứt đây, cũng như không biết lúc nào thì xe cứu thương mới có thể tới.
Mưa kéo dài khoảng hai tiếng đồng hồ thì mới dần dần ngừng lại. Nhân viên công tác đang tiến hành công việc thoát nước và sửa chữa gấp.
Xe cứu thương đã đến, An An phụ giúp một tay đưa những người bị thương vào trong chiếc xe chật chội.
Lúc này trời đã bắt đầu sáng lên, mây đen đổi thành một màu xám nhạt. Ngồi trong xe thế này. Cây cổ thụ trăm năm cao lớn vững chắc đã bị bật gốc rễ, nằm ngang trên đường. Xe xếp hàng dài trên đường lớn cũng như đường nhỏ. Lúc này xe ở trên Tam Hoàn đều bị kẹt khắp nơi, không nhúc nhích được. Bốn năm nhóm tài xế xúm lại một chỗ trò chuyện.
Xe cứu thương chở những người bị thương đến bệnh viện gần đó phải mất hơn cả một tiếng đồng hồ. Ai da, ngay lúc này mà xe có thể nhúc nhích là may lắm rồi.
Trong bệnh viện đầp ắp người. Bị thương nhẹ, thương nặng chen chúc nhau trên hành lang không có lối đi. An An nhìn tình hình như thế này không biết có nên bỏ đi hay không. Tuy là sau lưng rát bỏng, nhưng lại nghĩ rằng không thành vấn đề, thôi thì bỏ đi cho rồi.
Ai ngờ cô vừa mới xoay người thì bắt gặp một người.






Kích Động
An An vốn là cảm thấy không sao cả, hơn nữa trong bệnh viện lại đang rối loạn lên, cô thật không có dự định tiếp cận với sự náo nhiệt này, nhưng Lâm Tiếu vẫn kiên trì bắt cô chụp hình x-ray đã.
Rất nhanh đã có kết quả. Tuy nói là không nghiêm trọng, An An cũng không nghĩ tới xương sống xuất hiện vết nứt nho nhỏ.
Mắc dịch, nhất định là vì cái biển quảng cáo kia đập phải.
An An không thể chờ cho tới khi có thể chửi rủa cái ‘người khởi xướng’ kia. Bên này Lâm Tiếu đang bàn bạc với bác sĩ vấn đề nhập viện. Cô hết ý kiến, chuyện nhỏ thôi mà, nhập viện cái gì chứ.


Disneyland 1972 Love the old s