Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
hợp để nhận quân hàm.
Một lát sau Uông Thanh Mạch nói: “Tôi cũng không đề nghị thăng chức cho cậu năm nay. Tôi đã bàn qua với cha tôi và chú Dương, cậu hiểu rõ là được.”
“Ừ, cậu xem rồi lo liệu.” Dương Tử đuổi theo An An, giành lấy quả táo thứ ba cô đang cầm rồi cắn một miếng to, nhai răng rắc.
Uông Thanh Mạch, con trai của ủy viên quân ủy Uông Kiến Châu. Ba mươi tuổi đã được trao quân hàm Thiếu tướng, quân trưởng của quân đoàn 38 ở quân khu Bắc Kinh. Ở quân đoàn ‘Ngự lâm quân’ 38 được khen ngợi là quân bài chủ trong những quân bài chủ, một vị trí mà người thường không thể nào leo lên được. Còn nữa, theo tuổi tác mà nói, thì anh là người trẻ tuổi nhất trong những người cùng đồng chung chức vị.
Nói đến Uông Thanh Mạch, anh cũng là người tâm phúc của đám ông già Nhị Thế Tổ kia. So với bọn anh, anh ấy có quan hệ rất tốt với mấy lão già đó. Chủ yếu là anh chỉ tham gia về vấn đề chính trị và quân sự cùng bọn người đó, được ông chủ sự lão luyện nhất một mực thưởng thức. Những người đầu trâu mặt ngựa nào nhìn đến anh muốn gây sự, cũng đều phải nể mặt ba phần.
Cho nên, Uông Thanh Mạch không cần phải nói, đó là ý của cha anh. Cha của Dương Tử đã không muốn anh thăng chức, anh làm vậy cũng đúng thôi.
An An buồn chán, cầm trái táo lên, ném về hướng Uông Thanh Mạch ở cửa sổ. Người kia phản ứng khá nhanh, nếu không thì trên mặt nếu không sưng thì cũng bầm tím.
Ánh mắt sắc bén của Uông Thanh Mạch trừng trừng An An đang cười ha hả: “Em muốn tặng táo cho tôi thì có thể lựa cách đưa tận tay, hay là thông báo trước một tiếng.”
“Ha ha, tôi muốn thử xem gần đây anh có luyện tập hay không, bản lĩnh như thế nào.” An An biết mình có chút lỗ mãng, nhún nhún vai vội vàng giải thích.
". . . . . ."
Dương Tử nhìn nét mặt xanh mét của Uông Thanh Mạch, bật cười ha hả: “Có thể trị được lão đại của tớ cũng chỉ có An An cô thôi. Đúng rồi An An, khi nào trở về đây.”
“Để làm gì? Có phải da cậu căng, muốn tôi trở lại làm lỏng cho cậu hả?”
“Phải, cậu có thời gian thì theo tôi trở về tán gẫu với mẹ tôi dùm cái. Tôi cam đoan là bà ấy sẽ không hối tôi cưới vợ nữa.” Dương Tử sợ nhất là hai người đàn bà, một là mẹ của anh, hai là An An. Người trước là dài dòng, người sau là cay cú. Hai người mà sáp lại với nhau thì nhất định sẽ rất náo nhiệt.
Một ngày nào đó nếu Dương Tử có thể tìm ra cách để trị được cô, anh có đắc ý không nhĩ? Anh đã từng nghĩ qua, anh vẫn sẽ giống y như thế này, ngoan ngoãn mà thôi.
Lúc hai người đi về thì trời đã tối. Uông Thanh Mạch đang lái xe trên đường lớn Tam Hoàn. Thời điểm này hơi bị kẹt xe, ngừng lại, quay đầu nhìn An An đang bĩu môi: “Mặt mày sao vậy, ai ăn hiếp em?”
“Tôi đang suy nghĩ, khi nào nên tìm cho Dương Tử một cô bé hợp ý.”
“Làm mai là chuyện không thích hợp với em… em đâu có kết hợp được cặp nào tốt đâu.”
“Anh đi chết đi. Anh xem, Lâm Tiếu và Kiều Kiều không phải là rất tốt sao?”
“Thôi đi, hai người bọn họ ngày nào cũng cãi nhau. Mấy ngày trước còn gây lộn, đem Lâm Tiếu đến sân huấn luyện phát tiết khoảng ba ngày.”
“Thôi đi, đánh là tình, mắng là yêu, gay gắt quyết liệt mới có thể lâu dài. Đừng xem thường tranh cãi, có để ý đối phương mới ầm ĩ. Nếu không quan tâm thì nói cái gì cũng không có tác dụng, thì làm sao mà tức giận đây.”
"Dừng lại, dừng lại." Mỗi lần nói đến chuyện mai mối là An An không thể nào dừng lại được. Hơn nữa, cô còn có thể nói răm rắp một hơi dài. Nếu như anh không bảo cô ngừng lại, cô còn có thể nói tiếp, anh sẽ nổi khùng mất thôi.
"Ăn tối cái gì đây?” Uông Thanh Mạch nói.
“Không đói bụng. Tôi ăn ba trái táo đã no.” Ngẫu hứng bị cắt ngang, giọng nói của cô cực kỳ khó chịu.
Uông Thanh Mạch di chuyển xe, ra khỏi Tam Hoàn. Hỏi cô về vấn đề ăn cơm là một sai lầm lớn nhất của anh.
Tìm được một quán ăn, gọi xong đồ ăn, An An đang uống nước trái cây đột nhiên nghĩ đến: “Anh nói, có khi nào anh được tăng chức nữa không?”
“Em không sợ tôi ngã xuống chết mất sao.”
“Ngã chết rồi khỏi phiền tới tôi.”
“Quấn quít như vậy, phải theo tôi thôi.”
“Đừng có hòng, anh còn phải đợi dài.”
Uông Thanh Mạch nhíu mày, không nói tiếp.
An An chu miệng nhỏ, khiêu khích lắc đầu, ra dáng ‘tôi không đồng ý, anh làm được cái gì’
Đồ ăn mang tới, Uông Thanh Mạch tỉ mỉ gắp hết xương trong cá ra rồi mới bỏ vào trong chén cho An An, tiếp đó là gắp thêm chút rau cải rồi mới bắt đầu ăn cơm của mình.
Uông Thanh Mạch là loại người biết cách từ từ đi vào cuộc sống của người khác, là loại người vừa cường thế vừa dịu dàng bao bọc, bảo hộ người ta một cách chặt chẽ dưới cánh của mình.
Từ hồi nhỏ cô đã thích ăn cá. Cô không thích ăn những loại thịt khác, chỉ riêng thịt cá là cô yêu thích nhất.
Nhớ có lần cô không cẩn thận mắc xương ở cổ họng, bộ dạng sốt ruột của anh vĩnh viễn in sâu vào trong trí nhớ của cô. Mắc xương cổ họng là chuyện nhỏ, nhưng anh lại mang cả bác sĩ trưởng của bệnh viện quân đội, và cuối cùng là viện trưởng đều tới. Cô cũng không xảy ra chuyện gì, chỉ là không nói nên lời, nước mắt không ngừng chảy mà thôi. Mà chí