Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.

am Tử nhiều lắm. Thật sự rất thương, rất thương. Cô sẽ không quên lời thề của hai người, đó là cam kết cùng nhau nắm tay cho tới già.
Trong lòng An An khó chịu, bị bọn họ làm rối lên lại càng không được thoải mái. Trời âm u mịt mù, giống như sắp đổ mưa. Thời tiết giống như đồng cảm với cô, thích hợp với cảm xúc đang nổi lên của cô. Khóc? Kể chuyện cười có được hay không? Với tính khí này của An An, cùng lắm là ngước mắt nhìn trời, im lặng một hồi là qua thôi.
Thời tiết khó chịu vô cùng. Trước giờ tan sở, bầu trời bắt đầu chuyển động, nhưng mọi người không ai để ý.
An An thu dọn đồ xong thì đi ra cửa. Đi gần tới cửa ra vào trạm xe điện ngầm thì cảm giác trời càng ngày càng đen, trong lòng cảm thấy bất an. Trước đó Nham Tử đã nhắc nhở cô gần đây có mưa lớn, không lẽ là hôm nay chứ.
An An cất bước bỏ chạy, nhưng vừa mới nhấc chân thì trong nháy mắt, bầu trời đen ngầm lại, tiếp theo là tia chớp lóe lên, tiếng sấm vang rền cả bầu trời. An An sợ đến nổi giật cả mình.
Nhiều người xung quanh hoảng hốt kêu lớn, chưa kịp phòng bị thì những hạt mưa lớn như hột đậu đùng đùng rớt xuống trong chớp mắt. Những hạt đậu nhỏ bé nhìn rất tầm thường, nhưng nện ở trên người cũng đủ làm người ta bị thương. Phần lớn đám người ở đây là đón xe điện ngầm cũng lật đật chạy về phía cửa trạm xe.
An An chạy nhanh qua mặt đám người kia. Đúng lúc này, tia chớp lóe lên, ‘ầm’ một tiếng nữa đánh xuống ngay cột dây điện ở ven đường, rồi một mảng xi-măng đen xì theo tiếng sấm nứt ra, lắc tới lắc lui theo gió lớn gào thét. Cái khỉ gió này mà ngã xuống thì chắc là đè chết rất nhiều người!
Gió lớn quá, hướng gió lại không ổn định, cơ thể cũng không đứng vững, bước đi không được nữa bước. Mỗi lần gió nổi lên là chân cũng gần như không chạm được đất.
Lúc này, bầu trời chỉ còn đèn đường là có ánh sáng. Nếu không thì thật sự có thể nói rằng bàn tay đưa ra không thể thấy hết năm ngón. Lần này mưa bão đến rất nhanh lại mạnh, người đi đường cũng va chạm lẫn nhau.
An An mang giày cao gót bước thấp bước cao đi theo dòng người hối hả tuông về hướng trạm xe điện ngầm. Trên người ướt đẫm, bên trong giày cũng toàn là nước. Đôi giày cao gót chết tiệt này thật là muốn lấy mạng cô mà. Trong lòng An An mắng nhiếc thời tiếng, chưởi rủa giày cao gót, trong chốc lát đã đến cửa trạm xe điện ngầm.
“A!” Cơ thể vốn là đứng không vững, An An bị những người bên cạnh xô đẩy thiếu chút nữa là ngã xuống. Cô nghĩ thầm nếu mà té xuống, thế nào cũng bị người ta giẫm chết thôi.
An An bị gió lớn thổi tới thổi lui vọt tới cửa trạm xe điện ngầm. Nhưng ngay lúc này, cơ thể bị một nguồn sức mạnh đập vào thật mạnh.
Ngay sau đó, đích thực một loạt tần số âm thanh cao kêu gào. Lần này không chỉ có tiếng kêu của An An, còn có mấy người đi đường đồng loạt ngã nhào xuống đất. Sau lưng có một tấm bảng quảng cáo lớn bị gió thổi tới, cộng thêm sức mưa lớn, bay vèo tới đập lên người của các cô.
Dòng người vẫn còn đi tuông vào bên trong. An An và những người bên cạnh được mấy người đi đường tốt bụng đỡ lên, đi xuống cầu thang máy.
Bên thang máy, An An cố đè nén sự đau đớn do vết thương trên lưng mang lại. Đúng lúc này, cô phát hiện dòng nước theo kẻ hở trên thang máy cuồn cuộn chảy xuống. Cô có loại dự cảm không tốt, nhưng lại không xác định rõ ràng, cho nên quay đầu, cắn môi nhìn đám người ngày càng đông.
Thang máy còn chưa xuống tới, An An lại cảm giác được triệu chứng đám đông chen chúc ở phía sau. Tiếp theo chính là tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong đám người.
Một dòng nước lớn từ bên ngoài ùa vào, đập vào sau lưng của người nào đó, mà người trước thang máy như là quân cờ Domino, ngã chồng lên nhau, kêu gào sợ hãi.
An An cảm thấy thôi rồi, may mắn là cô phản ứng rất nhanh, tay chống vào tay vịn của cầu thang, dưới chân mượn sức nhảy lên. Tuy nói là tránh được nguy hiểm bị đè ở bên dưới, nhưng cũng bị ngã mạnh trên mặt đất.
An An vừa bị ngã thiếu chút nữa là thở không ra hơi. Cũng may là cô có thể lấy đà lăn hai vòng, tránh cho xương cốt bị gãy.
An An nằm trên mặt đất, cả người ướt nhẹp, cộng thêm tiếng gào thét của đám người xung quanh, có thể tưởng tượng được tình cảnh bây giờ không chỉ có chữ ‘thảm’ là có thể diễn tả được.
Cố nhịn đau, cô bò dậy từ dưới đất, tiến về phía trước, ra tay giúp đỡ đám người đang bị áp đảo. Bởi vì nước lũ đập vào, xe điện ngầm phải dừng lại vận hành, nếu không thì thật không dám tưởng tượng tình hình này sẽ biến thành như thế nào.
Bên trong trạm xe điện ngầm, nước càng ngày càng nhiều, người bị thương cũng không còn cách nào để kêu cứu, tình cảnh hỗn loạn khiến người ta phải vò đầu bứt tóc.
Mưa lũ càng ngày càng mạnh, nước càng ngày càng dâng lên trong trạm xe điện, không thể nào ngăn chặn được nữa. Người bị thương nằm đầy trên đất, An An cố gắng nhịn đau đi tới bên cạnh một ông lão bị thương tương đối nặng. Mặt và tay của ông lão đầy máu, An An cảm thấy chóng mặt trong giây lát. Cô có bệnh sợ máu bởi vì lúc trước có xảy ra một sự cố, nhưng cô vẫn cố gắng vượt qua vấn đề riêng của mình trước m