Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.
iên cô nhớ tới vấn đề này.
“Mượn của Phương Mạc.”
“Mẹ nó…”
“Đã trả hết rồi.”
“Hành vi này của anh gọi là hối lộ.”
“Người nhận hối lộ không phải là anh.”
“Khi bỉ con người của anh như thế.”
Sau cùng, Uông Thanh Mạch thấp giọng bên tai của cô nói: “Bảo bối, đây là quà lễ, cho đủ thành ý thôi.”
Tuy nói rằng An An chấp nhận quà lễ này, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rùng mình vì câu nói tối hôm qua của Uông Thanh Mạch. Rốt cuộc là anh có ý gì đây? Càng ngày cô càng không đoán được lời nào của anh là thật, lời nào là giả, câu nào là thật lòng, câu nào là đùa giỡn.
Đừng nhìn vẻ mặt bên ngoài của Uông Thanh Mạch nghiêm túc đạo mạo như vậy mà lầm to. Thật ra thì bên trong đã thối rữa rồi. Tối hôm qua giày vò cô thật quá đáng, gần tới cuối cùng Uông Thanh Mạch mới buông tha cho cô. Nếu không thì câu nói ‘chiến đấu trong chiến trường đẫm máu’ đã thành sự thật rồi.
Tuy rằng An An không biết nghĩ sao về quà tặng này, nhưng được hưởng thụ khu nhà cao cấp này thì cũng cảm thấy vui vẻ, nở mặt nở mày.
Sáng sớm hôm sau Uông Thanh Mạch đã bỏ đi. ‘Bà con’ của An An cũng đã bớt làm phiền cô, có lẽ cũng sắp ra về rồi. An An vuốt vuốt bụng nói: “Bà dì à, không tiễn bà đâu.”
Cho tới trưa, phòng tiêu thụ vắng tanh, ngay cả con ruồi cũng không thèm vào. Trong yên lặng, chỉ có tiếng giầy qua lại của nhân việc làm việc và tiếng lật giấy tờ.
“‘Nô tài nào thì sẽ có loại chủ tử đó.’” Mang Quả đọc lại một câu, nhắc nhỡ An An. An An và Lê Tử cùng ‘à’ lên một tiếng, chợt nhớ ra người kia là ai… (*Lời editor: Mậu Ninh gặp lại ‘oan gia’ ở chương 14 đấy các nàng.)
Từ sáng tới trưa, mọi người biết điều, không ai dám chọc giận đến chị hai Mậu Ninh đang nổi khùng. Lúc trước An An có ý định kết hợp cô ấy với Dương Tử, chỉ là thành tâm không hợp ý. Muốn cố gắng thì cũng được thôi, cũng là Mậu Ninh, tính tình Mậu Ninh lạnh nhạt mới có thể trị được Dương Tử liều lĩnh mạnh mẽ kia.
Tạm thời chuyện này phải gác lại. Về sau bởi vì có chút biến cố, biến cố này vẫn chưa xảy ra, nhưng coi như Dương Tử đã hóa giải được cái họa lớn trong lòng của An An. Nhưng người muốn cảm ơn Dương Tử, lại vẫn là Uông Thanh Mạch.
Tới gần giờ tan sở, Lý Tư Tiêm lại tới nữa. An An nhếch môi, cười nghênh đón. Tuy trong lòng chán ghét, nhưng ai bảo người ta là ‘Thượng đế’, con bà nó, phải để dành sức lực mà đối phó với người ta.
Tan việc, hai người tìm một quán ăn thoáng mát ngồi xuống ăn cơm. Quần áo trên người An An xềnh xoàng, trong khi trên dưới Lý Tư Tiêm thì toàn là hàng hiệu quốc tế. Người ngoài nhìn bộ dạng của hai người ngồi chung với nhau mà cho rằng họ quen biết thì cặp mắt của họ thật có vấn đề.
Lý Tư Tiêm kể chuyện công việc của chồng cô. Lý Hạo năm nay hai mươi tám tuổi, đi bộ đội cũng đã bảy tám năm rồi, vẫn không có cơ hội được thăng chức. Nhưng nói đi nói lại, vị trí bây giờ của anh ta cũng đã khá lắm rồi.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, phía trên không có ai, muốn được thăng chức thì cũng phải cần có thời gian.
Uông Thanh Mạch lăn lộn ở bộ đội vài chục năm rồi, tuy vị trí cao khiến người ta tắc lưỡi, nhưng ai bảo gia đình người ta có tai tiếng. Còn nữa, cho dù mọi người không phục, dựa vào năng lực cá nhân của Uông Thanh Mạch thì thật rất đáng ngồi được vị trí này.
Ngoài mặt, tuy Lý Tư Tiêm không có động tác gì, nhưng An An cũng hiểu rõ qua những lời nói gần nói xa của cô ta.
An An không bày tỏ thái độ gì, một là nói sang chuyện khác, hai là giả đò ngu ngốc không biết. Nhiều lắm cũng chỉ ủng hộ Lý Tư Tiêm khích lệ Lý Hạo, chồng của cô ta.
Nói qua nói lại, Lý Tư Tiêm chuyển đề tài sang chuyện vợ của Uông Thanh Mạch.
“Chị nghe nói, vợ của Uông Thanh Mạch là con gái của Tư lệnh quân khu ở Thành Đô.” Tuy Lý Tư Tiêm giả đò thản nhiên nhắc tới, nhưng sau đó lại xem xét kỹ càng sắc mặt của An An.
An An vẫn không thay đổi sắc mặt, bộ dạng giống như đang nhắc tới chuyện không liên quan tới mình, nhìn thẳng ánh mắt của Lý Tư Tiêm gật đầu một cái.
“Úy trời, vậy thì chuyện này không dễ làm rồi.” Lý Tư Tiêm cố ý cao giọng nói. Sau đó lại tiếp tục: “Yên tâm đi, chị sẽ nghĩ cách giúp em. Chị gặp phải chuyện này nhiều lắm, mình phải bảo vệ địa vị của mình chứ. Uông thủ trưởng là chỗ dựa chắc chắc, em phải suy nghĩ cẩn thận.”
An An không muốn mất thời gian với cô ta nữa nên tùy tiện trả lời: “Sau này hãy nói.”
Chiều nay xem như là Lý Tư Tiêm uổng công một chuyến rồi. Nhưng cuối cùng trước khi đi có nói một câu, hai ngày trước cô ta nhìn trúng được một sợi dây chuyền rất đẹp, có cơ hội thì muốn cùng cô xem.
An An trả lời đơn giản một câu, phải coi thời gian.
Trở lại chuyện này, An An có vẻ rất muốn gây sự. Thật ra cô cũng không phải là loại người nói nhiều, nhưng đúng là Lý Tư Tiêm biết cách khiến cô buồn phiền mà.
An An tắm rửa xong rồi thay đồ lên giường nằm, cầm điện thoại lên bấm nút gọi đi. Mấy tiếng sau người bên kia trả lời: “Có chuyện gì sao?”
An An vừa nghe thấy thì đoán bên cạnh người kia hình như có người