Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
, không tiện nói chuyện, nhưng trong lòng không thoải mái muốn phát tiết, không nói ra sẽ không vui:
“Em đã nhắc qua với anh rồi, hôm nay vợ của Lý Hạo lại tới. Con bà nó, còn nói với em, vợ của anh là con gái của Tư lệnh quân khu ở Thành Đô. Còn nữa, cái này còn đáng giận hơn, nói rằng nếu em còn muốn giữ vững vị trí thì cô ta sẽ nghĩ cách dùm em. Mẹ nó, có phải đàn ông vô dụng đều nghĩ ra cách này để thăng chức hay sao?”
An An thở dốc một hơi, không nghe đối phương lên tiếng thì tiếp tục: “Anh nói, có phải ở bên ngoài anh thường hay gặp phải những chuyện như vậy không?”
Uông Thanh Mạch im lặng một hồi rồi nói: “Có đôi khi. Đúng là hơi phiền phức.”
“Mẹ nó… Được rồi, anh thành thật với em là được rồi. Làm việc của anh đi, ra ngoài mặc thêm áo, đừng để bị cảm lạnh nữa.”
“Ừ.”
Cúp điện thoại, trong lòng An An mắng nhiếc Lý Tư Tiêm. Thật ra An An hỏi như vậy là chỉ muốn biết thái độ của những người đàn bà khác đối với Uông Thanh Mạch như thế nào thôi. Con bà nó, bây giờ cô đã rõ ràng, những lời nói ‘không sợ không có chuyện tốt, chỉ sợ không có người tốt’ là có ý gì.
Chiều hôm sau, An An nhận được điện thoại, cảm giác vui vẻ không lời nào có thể diễn tả được. Tan việc, cô cố tình về nhà thay quần áo khác, đi tới một con hẻm nhỏ ở Bắc Kinh mua bánh hạt dẻ và hạt dẻ rang đường.
Lần này An An tự mình lái xe. Bên trong khu chung cư cao cấp, ngôi biệt thự nằm ở một góc nhỏ hướng đông bắc, vị trí yên tĩnh. Phía sau có một ngọn núi giả, một dòng suối nhỏ chảy xuyên qua vườn hoa ở đằng sau, một cái cầu nhỏ bằng gỗ bắt qua con suối. Hình ảnh chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng suối đúng thật là quan điểm nghệ thuật tượng trưng cho sự yên tĩnh, an nhàn ở một nơi đô thị phồn hoa ồn ào như thế này.
An An dừng xe lại, vừa đi tới cổng thì cửa liền mở ra, Chị Lý, người giúp việc vội vàng đón lấy đồ từ trong tay của An An: “Muốn ăn cái gì thì bảo chị đi mua là được rồi. Làm gì phải chạy đi mua một mình trong khí trời nóng nực như thế này.”
“Không sao hết! Mẹ thích ăn, em chỉ đi chút xíu thôi.”
“An An, mau lên đây.” Mẹ Nham Tử, bà Trần Khê gọi cô từ cầu thang lầu hai.
“Mẹ, con tưởng mẹ còn ngủ.” Từ nhỏ tới lớn, tình cảm của An An và mẹ chồng như hai mẹ con ruột. Có đôi khi, bà còn yêu thương An An hơn cả Nham Tử nữa. Ai bảo con bé này đáng yêu như vậy, cái miệng nhỏ nhắn ngọt như đường.
Trần Khê đang ngồi trong phòng ngủ ở lầu hai, lật qua lật lại kiếm thứ gì đó. An An khó hiểu đi tới gần hỏi thăm: “Mẹ, mẹ mới mua cái gì hả, có cần con giúp một tay không?”
“Không cần! Gần đây mẹ và cha con đi du lịch ở nước ngoài, có mua một ít đồ cho con và Nham Tử.”
“Hê hê, vẫn là mẹ tốt nhất.” An An chả quan tâm là quà gì, có là tốt rồi, không mua cũng được. Dù có mua hay không cũng là bà mẹ rất tốt.
“Sao cha không trở về? Đã nửa năm rồi con chưa gặp ông ấy.” An An cầm vật nhỏ trong tay ngắm nghía.
“Trước khi trở về, cha con cũng nói lâu quá rồi không gặp cô nhóc An An này. Xem kìa, con cũng nói y chang như vậy.”
An An cười ha hả, cúi người nhìn bà Trần Khê mò mẫm đống đồ.
“Con xem, đây chính là vòng tay mẹ mang từ Nepal về, đã làm phép rồi, con và Nham Tử mỗi người một cái. Bình thường Nham Tử không mang những thứ này, con cầm cho nó đi. Còn cái này, người bán ở phố Tàu nói đây là trang phục đời Đường. Ở trong nước cũng có nhưng mẹ thích cái này hơn.”
An An nhăn nhăn mũi, làm nũng nói: “Mẹ, người ta không thích mặc màu đỏ.”
“Sao lại không mặc? Cô dâu Trung Quốc phải mặc. Mặc dù bình thường không mặc màu đỏ, nhưng cái này là để mặc khi đám cưới của con và Nham Tử.” Mẹ Nham Tử nhìn An An trêu ghẹo, mà mặt mày người kia đỏ bừng.
Đám cưới, quả thật là một hình ảnh ước mơ rất hạnh phúc. Thật ra, cô luôn luôn tưởng tượng hôn lễ của mình sẽ ra sao. Năm đó Nham Tử bận tối tăm mặt mũi, mỗi lần An An đòi anh làm đám cưới, anh đều nói là đợi chút, kết quả đợi chút, đợi cho tới bây giờ.
Hiện tại, nghĩ lại lúc ấy mình quá là con nít, cả ngày theo đuôi Nham Tử, thật không hiểu chuyện. Bây giờ muốn kết hôn, hừ, phải đợi ta đây vui vẻ rồi mới tính sau.
Mẹ Nham Tử vuốt vuốt đầu nhỏ của An An: “Hai con bàn bạc lại đi, xem lúc nào thì có thể tổ chức hôn lễ. Tháng trước, con trai của lão Trương ở Quảng Châu đám cưới, mọi người đều hỏi thăm các con. Mẹ thấy cũng đã tới lúc rồi đó. Nham Tử bận rộn cỡ nào cũng không thể không có thời gian làm lễ cưới mà.”
“Mẹ, từ từ rồi nói sau, không gấp mà.” Quả thật bây giờ không gấp, có một số chuyện còn chưa giải quyết thì đám cưới cái rắm gì chứ. Nham Tử đáng chết! An An nhớ tới là hận nghiến răng nghiến lợi.
Đợi đến ngày cưới của Diệp Tử và Quân Tử, cả nhà chúng ta đoàn tụ. Đến lúc đó sẽ bàn bạc với cha mẹ con một tiếng. Nếu chuyện này mà đợi tụi con thì tới khi nào bà già này mới được ẵm cháu đây?”
An An chu miệng dạ dạ. Tuy rằng Diệp Tử và Quân Tử giận nhau, nhưng cuối cùng cũng hòa lại, đám cưới nên làm cũng phải làm. Những ngày vừa qua coi như là một bài học cho Quân Tử.
So với hai người kia, cô và Nham Tử không giống nhau. Bọn họ rất ít khi bị