pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

tách ra, khi Quân Tử ra ngoài cũng mang theo Diệp Tử. Nói không đẹp một chút là Diệp Tử sẽ nghĩ mọi cách để lén đi theo. Lần này xa cách nhau vài ngày, không chừng đây là một chuyện tốt.
Vợ chồng với nhau mà, cãi nhau ầm ĩ, tối leo lên giường lăn lộn vài vòng, con bà nó, vấn đề gì rồi cũng được giải quyết ngay thôi. Lớp người trẻ sau này thì hay nói, ban ngày giải quyết không được vấn đề, buổi tối leo lên giường thì cái gì cũng có thể bàn được… (khụ khụ…).
Ngày hôm sau, An An xin nghỉ trưa một ngày ở nhà với mẹ chồng. Ở nhà nghỉ ngơi tới trưa, buổi chiều hai người đi dạo cửa hàng. Ngày thứ ba, mẹ chồng phải bay đi rồi. An An cười thầm, cái này là vợ chồng già xa nhau chịu không nổi. Nham Tử vẫn thường xuyên trêu ghẹo, so với bọn trẻ tụi anh, người già còn ngọt hơn nhiều.






Tiền lương căn bản tháng này của An An bị hố. Số ngày cô xin nghỉ đã vượt quá mức quy định, cho nên lương căn bản chẳng còn được bao nhiêu.
Hôm sau là ngày Chủ nhật, An An lại gây lộn rầm trời với Chu Tiến rồi cúp điện thoại. Con bà nó, la hét khỉ gió gì tớ cũng không thèm xin nghỉ.
Trong một phòng ở sở nghiên cứu, An An vùi đầu nhìn tài liệu. Trên bục giảng, Lâm Nam đang nói tới hạng mục nghiên cứu gần đây ở sở nghiên cứu.
An An vẫn luôn khâm phục Lâm Nam. Mười năm trước, anh mới vừa tốt nghiệp bác sĩ, đi làm ở sở nghiên cứu. Chỉ trong thời gian nữa năm, vừa mới hai mươi tám tuổi, anh liền đảm nhiệm chức giáo sư trưởng hệ thống thông tin.
Lúc ấy anh nói anh hơi lo lắng. Nói về vai vế, trong sở có mấy viện sĩ, hơn mười kỹ sư, tư cách và kinh nghiệm của người nào cũng cao hơn so với anh. Nhưng lúc đó sở trưởng nhìn trúng anh. Rốt cuộc anh cũng phải nhìn nhận, sở trưởng nhìn trúng, chính là nghị lực \'nghé con không sợ cọp\' của anh.
Đối với chuyện này, Lâm Nam hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành, nhưng anh cũng chỉ có thể an ủi An An chớ nên nổi nóng, trước sau gì chuyện này cũng sẽ được phơi bày. Rút dây động rừng, đạp đổ Lương Mộc Dương không phải là chuyện một sớm một chiều.
Hôm nay có chuyện kỳ quái chưa từng xảy ra. Mới vừa ra khỏi sở nghiên cứu thì vị ‘đại thần’ nào đó gọi điện thoại tới. Không biết Uông Thanh Mạch nổi cái hứng gì mà đột nhiên hôm nay không có việc gì làm, muốn đi chơi với cô.
Con bà nó! An An sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Do bị bực bội từ sáng tới giờ, An An vui mừng không thể tưởng tượng được khi nhận được cú điện thoại này.
Đàn bà mà, ngoài ở nhà ra thì chỉ còn lại chợ búa mà thôi. Ở trung tâm thương mại Vương Phủ Tỉnh, An An đảo mắt một cái là có thể nhìn thấy Uông Thanh Mạch.
Không có quân trang trên người, cách ăn mặc giản dị thoải mái của anh xem ra có chút đẹp trai, hiền hòa. Áo sơ mi xám nhạt, quần tây màu tối mặc vừa khít trên dáng người cao ngất của Uông Thanh Mạch.
An An vui mừng, chạy ào về phía anh. Kết quả thắng không kịp, đâm cái rầm vào ngực của người đàn ông này.
Uông Thanh Mạch ôm cản lại cơ thể của cô, khóe môi nhếch cười: “Chưa gì hết đã vội vàng ôm ấp nhớ thương rồi. Xem ra em thật thích quà lễ vừa rồi.”
“Anh nằm mơ đi. Bộ chị đây là loại người đó sao? Chỉ là thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy, đứng một mình ở đây thật là tội nghiệp quá đi, cho nên chị đây đành phải liều mình hy sinh thôi.”
“Được rồi, em nói sao thì là vậy đi.”
Hai người nắm tay đi về phía trước, không có mục đích. Tâm tình An An rất tốt, cao hứng đến nổi bắt đầu muốn đùa giỡn. Cô hất tay của Uông Thanh Mạch ra, hơi cao giọng nói: “Anh to gan lớn mật dám đi dạo phố công khai với em như vậy, không sợ bà xã của anh bắt gặp sao?” An An trợn mắt, khoanh tay nhìn Uông Thanh Mạch.
Uông Thanh Mạch chợt nhíu mày: “Bà xã của anh đang vui vẻ với đàn ông khác rồi. Không lẽ anh phải giữ mình vì cô ấy sao?”
“À… thì ra em chỉ là vật thế thân khi bà xã của anh đang ngoại tình.” An An giả đò.
Uông Thanh Mạch làm bộ thở dài nói: “Em cũng không phải như vậy sao? Ông xã em vừa mới đi khỏi là gọi điện thoại cho anh, khiến anh không rõ bây giờ mình là ông xã của em, hay là ông xã của người khác nữa.”
“Uông Thanh Mạch, anh! Coi như anh lợi hại.” An An nghiến răng, nhìn ánh mắt càng ngày càng lưu manh của người bên cạnh rồi mắng. An An tức giận hừ một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Ở phía sau, Uông Thanh Mạch kìm chế, kìm chế, kìm chế không được, bật cười lớn. An An nhất định không bỏ qua, mặc cho Uông Thanh Mạch dụ dỗ thế nào cũng không chịu. Cuối cùng, bạn nhỏ Uông phải dùng đến tuyệt chiêu.
Kem Haagen-Dazs, chỉ cần một hộp nhỏ cũng đủ giải quyết cơn giận của An An!
An An ngồi xuống ghế dựa ở bên đường, ăn hộp kem Uông Thanh Mạch mới vừa mua về, cười một cách thỏa mãn, lại rất ngọt ngào. Uông Thanh Mạch cầm khăn giấy, lau lau vết kem dính trên miệng của An An, trong lòng vừa ấm áp vừa cảm kích.
Thật ra An An rất dễ được thỏa mãn. Chỉ cần anh bỏ ra một chút thời gian đi chơi với cô, cô sẽ không oán trách nữa. Nhiều khi lúc nào cô cũng nhe răng xòe móng như bà chằng, nhưng thật ra cô là một người dịu dàng nhất, tho