XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.

anh.
Hơn một tiếng sau, cô trở lại chỗ ban ngày đã đến, đậu xe của Bành Dã sau đồi cát như thường lệ, rồi đi bộ dưới ánh trăng vượt qua đồi cát, quay lại căn nhà gỗ nhỏ bên khe suối.
Trong nhà chỉ có một cái bàn một cái giường, trên giường rải rơm. Không có đèn, ánh trăng bên ngoài chiếu vào.
Trình Ca tháo mũ bảo hiểm xe máy xuống, ngồi xếp bằng trên bàn, châm thuốc.
Ban đêm, cô nghe thấy nhịp tim của mình.
Cô hút xong một điếu, theo bản năng mò một điếu nữa, nhưng phát hiện không còn.
Cô mím chặt môi chờ đợi.
Buổi tối trở nên cực kì yên tĩnh và dài đằng đẵng. Cô có mấy lần khoanh tay đi ra ngoài, đi lên đồi cát thật cao trông về sa mạc xa xa, chỉ có ánh trăng sáng và cát bạc vô tận, không có đèn xe, cũng không có tiếng xe máy.
Sau đó cô không đợi, quay lại nhà gỗ, ôm mũ bảo hiểm ngồi trên giường lót đầy cỏ khô, dựa vào tường ngồi im.
Ánh trăng đi từ đầu giường tới cuối giường. Không biết qua bao lâu, cô mơ màng nằm sấp trên mũ bảo hiểm ngủ thiếp đi.
Trong nháy mắt nào đó, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân xào xạc, vô cùng nhẹ.
Nhưng Trình Ca thoáng chốc mở mắt ra, lắng tai, không có tiếng xe máy.
Chẳng lẽ chiếc xe kia đuổi theo đã phát hiện chỗ cô đậu xe?
Trình Ca để mũ bảo hiểm xuống, chầm chậm im lặng lẻn xuống giường, nắm chặt súng trong tay. Cô men theo tường gỗ đi tới phía sau cửa, trong mắt cô lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Người bên ngoài vặn mở cửa, Trình Ca giơ súng ngắm.
Cổ tay bị người tới siết lại thật chặt, một giây đã gỡ súng.
Sức người đó cực lớn, siết cổ tay cô kéo người vào lòng, tay kia vươn ra sau gáy cô nắm chặt tóc cô, mang theo hơi thở dốc thấp giọng nói:
“Trình Ca, là tôi.”






Trình Ca bị anh tóm lấy, dùng sức kéo một cái, người không tự chủ nhào vào lòng anh, là thân thể và hơi thở cô quen thuộc. Đến giờ phút này cô mới bắt đầu run lên.
Anh thở rất nặng, ngực phập phồng dữ dội: “Trình Ca, là tôi.”
“Tôi biết rồi.”
Sự bình tĩnh và lý trí sụp đổ trong chớp nhoáng này, nỗi lo âu bùng nổ trong nháy mắt này.
Bành Dã đá vào cửa, bàn tay nắm giữ gáy cô. Trình Ca run rẩy, há miệng định hít sâu, lưỡi anh tiến vào, hung hăng mút, đóng kín hoàn toàn hơi thở cô.
Thân thể chợt thít chặt của cô khiến Bành Dã không khống chế được thở dốc ra tiếng, dưới ánh trăng, trán anh nổi gân xanh.
“Trình Ca…” Anh gọi tên cô, từng cái một, cứng rắn và dùng sức đâm vào.
Cô vuốt ve bắp thịt săn chắc khắp người anh, hai chân run như nhũn ra, sắp không chống đỡ nổi nữa, nhưng lại cố hết sức và điên cuồng nghênh hợp anh, thu nhận toàn bộ dục vọng vội vã nóng bỏng của anh.
Anh nắm lấy cổ tay cô, giơ qua đỉnh đầu cô. Hơi thở nóng như lửa của anh phả bên tai cô, sự va chạm dưới người mạnh mẽ và bá đạo, tiếng rên nhỏ vụn tràn ra từ miệng Trình Ca.
Trình Ca đầm đìa mồ hôi, chưa bao giờ nhạy cảm khẩn trương giống như giờ phút này, từng làn sóng khoái cảm cực điểm, ngứa thấu nội tâm khiến thân thể cô gần như tan vỡ. Cô cũng không kiềm nén được nữa, rên rỉ không ngừng trong khe hở giữa thân thể anh và vách tường.
Và cuối cùng lúc anh phóng thích, thở dốc trầm thấp bên tai cô, Trình Ca ngửa đầu, trong cơn mê say choáng váng, mới nhớ tới một lần, lại một lần nữa, cô đều quên để anh đeo áo mưa.
Toàn bộ vào trong cơ thể cô.
Bành Dã ôm eo cô, đè cô ngã xuống giường, hơi thở dốc bên cạnh cô.
Trình Ca mồm miệng khô khốc, thở mạnh, nói ngắt quãng: “… Có điếu thuốc thì tốt rồi.”
Đến giờ phút này, cô mới xoay cơ thể mỏi nhừ qua, ngửa đầu nhìn anh: “Anh không bị thương chứ?”
Bành Dã chưa kịp trả lời, cô lại cười: “Xem biểu hiện vừa rồi, chắc không có.”
Bành Dã bóp cằm cô, lắc lắc: “Bị thương cũng có thể như thường.” Anh lại giải thích, “Kĩ thuật bắn súng của họ không chuẩn.”
Anh kéo cô lại gần một chút dựa vào ngực, ánh trăng vẩy lên khuôn mặt hai người. Bành Dã nhặt cỏ dại ngăn giữa hai người ra, nói: “Trên đường tôi thấy vết bánh xe, lúc cô về bị người khác đuổi theo?”
“Ừ,” Trình Ca nói, “Nhưng đã bị tôi bỏ rơi.”
Bành Dã cười khẽ: “Tôi nên biết cô có cách.”
“Có lẽ các anh không nhìn ra, nhưng trước đây tôi từng đua xe.”
Bành Dã nhìn cô một lúc, hỏi: “Kích thích không?”
“Kích thích.” Trình Ca nói, “Nhưng đều không bằng tối nay.”
Bành Dã cười: “Phần nào tối nay?”
Trình Ca hỏi ngược lại: “Anh nói xem?”
Dưới ánh trăng, gương mặt cô trắng như ngọc trai, Bành Dã nhìn cô hồi lâu, quay mặt qua chỗ khác: “Cô trắng chói mắt tôi rồi.”
Trình Ca lấy máy ảnh sang, nói: “Xem ảnh thử đi.”
Trình Ca mở máy ảnh liền thấy ảnh của Lâm Lệ. Cô gạt qua, nói: “Cũng không biết Lâm Lệ trốn đi đâu rồi.”
Bành Dã không có hứng thú gì, nói một cách lười nhác: “Không biết.”
Đang nói, Trình Ca thấy ảnh chụp cùng Thạch Đầu, Mười Sáu, Ni Mã còn có Bành Dã trong nhà bếp vào buổi sáng hôm đó, không có kĩ thuật đáng nói, cô lại rất thích.
Cô xem hơn mấy giây, mới lật qua.
Cô lật ra ảnh chụp trên nóc nhà nghỉ hôm đó, xem từng tấm, hoàn toàn không tìm đượ