Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
chỉ hướng máy tuốt lúa bên cạnh. Trình Ca hiểu ngay lập tức, nhanh chóng leo lên máy tuốt lúa, leo qua tường, nhìn Bành Dã. Cô vươn tay kéo anh, anh lắc đầu tỏ ý không cần, hai ba cái nhảy lên máy tuốt lúa.
Người giữa sân không dám mở đèn pin, chửi tục bắn về phía chuồng bò. Trong bóng tối, có một giọng gầm lên: “Mẹ X đừng phí phạm đạn của bố!”
Tiếng súng dừng lại, thoáng chốc trong sân yên tĩnh.
Không có tiếng súng che chở, Bành Dã ôm lấy Trình Ca nhảy xuống bức tường thật cao, vị trí bại lộ.
Tiếng la hét, tiếng súng đuổi tới.
Bành Dã kéo Trình Ca lách qua con đường nhỏ chạy ra ngoài, chạy thẳng tới con hẻm nhỏ bên cạnh cửa chính quán cơm. Trên đường vô cùng yên lặng, thấp thoáng mấy căn nhà đá mờ tối, giống như thành phố chết.
Bành Dã dẫn Trình Ca chạy vào con hẻm đối diện, núp trong bóng tối. Chỗ đó có một chiếc xe máy đậu.
Trình Ca hỏi: “Cái này của ai?”
Bành Dã lấy chùm chìa khóa ra, nói: “Của nhân viên phục vụ quán cơm.”
Trình Ca: “Tốt, chúng ta đi mau.”
Bành Dã: “Đi tới cuối con hẻm này, là chỗ ban ngày chúng ta đậu xe.”
Trình Ca ý thức được, ngẩng đầu lên. Ánh trăng vẩy vào gương mặt anh tuấn của anh, vô cùng mát lạnh.
“Anh có ý gì?”
Bành Dã nhét chìa khóa xe việt dã vào lòng bàn tay cô, nói: “Dắt cô theo bó tay bó chân, chúng ta chia ra đi. Cô lái xe tới thôn của trưởng thôn Ban Qua, chờ tôi trong căn nhà gỗ của thợ săn bên khe suối.”
Trình Ca có một giây không lên tiếng.
Trong đêm tối, đôi mắt đen của anh vừa sáng vừa lạnh, nói: “Chúng ta tập hợp ở đó.”
Trình Ca: “Vậy còn anh?”
Bành Dã nói: “Tôi dẫn họ rời khỏi.”
Trình Ca há miệng.
Cách đó không xa lại vang lên tiếng súng, tiếng người dần đến gần.
Trình Ca định nói gì đó, Bành Dã lấy mũ bảo hiểm xuống đội vào đầu cô, trong nháy mắt, âm thanh bên ngoài trở nên mơ hồ.
Anh nâng mũ bảo hiểm của cô, cúi người xuống, ánh mắt ngang bằng cô, anh căn dặn: “Trình Ca, đoạn đường này bảo vệ mình, tập hợp với tôi trong nhà gỗ của thợ săn, cô làm được không?”
Trình Ca gật đầu, nói: “Làm được.”
“Cô gái giỏi.” Anh sờ mũ bảo hiểm của cô, đặt súng vào trong tay cô.
Vì anh cúi người theo chiều cao của cô, gương mặt anh ẩn trong bóng tối ở góc tường, nhìn không rõ lắm.
Trình Ca khe khẽ run một cái: “Cho tôi cái này làm gì?”
“Bảo vệ mình.”
“Vậy còn anh?”
“Tôi không phải là mục tiêu của họ.”
Lời này của anh một chút cũng không khiến người ta tín phục.
Nhưng Trình Ca cũng không nói gì, nghe theo sự sắp đặt của anh, cất súng xong, nói: “Tôi chờ anh. Anh phải quay lại.”
Bành Dã “ừ” một tiếng.
“Tôi đi đây.” Cô xoay người, cũng không quay đầu lại chạy vào con hẻm nhỏ đen kịt.
Trình Ca không hề quay đầu, đi không bao lâu, liền nghe thấy tiếng ồn của xe máy khởi động và gào thét đi xa, có tiếng la hét và tiếng đuổi theo của người khác, tiếng súng cũng đuổi đi xa.
Cô đi càng xa, thế giới càng yên tĩnh. Chỉ có tiếng giày giẫm trên mặt cát, cách mũ bảo hiểm nghe không rõ lắm.
Buổi tối ở thôn trong sa mạc mênh mông yên lặng, ánh trăng vẩy xuống, cô đi vội trong thôn vắng tĩnh mịch, trong mũ bảo hiểm tiếng hít thở của chính mình vô cùng rõ ràng.
Cô rất nhanh đi đến chỗ ban ngày đậu xe.
Bốn phía rất yên tĩnh, vì Bành Dã đã dụ đám người kia cách xa khu vực này.
Cô ngồi vào xe, lập tức khởi động, nhưng lại phát hiện phía sau có chiếc xe đậu như ma theo tới, trời quá tối, không nhìn thấy bóng người bên trong.
Trình Ca đánh mạnh tay lái, nhấn hết ga chạy đi như bay.
Ra khỏi thôn, ánh trăng như thủy ngân, vẩy đầy sa mạc bạc, xe của Trình Ca chạy cực nhanh, cát bụi cuốn lên, xe phía sau đuổi sát không buông.
Mười mấy phút, xe phía sau bám chặt cô không tha.
Tốc độ xe quá nhanh, xe việt dã xóc nảy điên cuồng trên mặt cát, lòng Trình Ca lại bình tĩnh khác thường. Cô không hề nóng lòng bỏ rơi xe phía sau, chờ đợi.
Cô rất nhanh đi đến một đụn cát rất nhiều cua quẹo ban ngày đi qua.
Trình Ca nhắm ngay thời cơ, trên đường đi qua một cua quẹo có độ cong lớn nhất, cô đột nhiên giảm tốc độ rút ngắn khoảng cách với xe phía sau, lúc gần đụng vào lại tăng tốc trong nháy mắt, cô một tay đánh mạnh tay lái, một tay nhanh chóng đổi cần số, drift (1) một cái, bánh xe sau cuốn cát vàng lên đầy trời, bay ào lên kính chắn gió của đối phương.
(1) Drift là một kỹ thuật lái xe mà trong đó, người lái xe cố tình làm thừa lái, gây ra sự trượt bánh sau, trong khi vẫn có thể điều khiển được chiếc xe theo hướng mong muốn ở tốc độ cao.
Khoảng cách quá gần, tránh không thoát cát bụi.
Xe phía sau không kịp quẹo, tầm mắt cũng không thấy rõ, lao thẳng vào đồi cát, lún vào không ra được.
Trong kính chiếu hậu, bụi đất bay đầy trời.
Xe Trình Ca thuận lợi quẹo qua khúc cua đột nhiên thay đổi, dưới tác dụng quán tính trượt ra một hố cát, rất nhanh lại ổn định quay về đường đi.
Trình Ca cười khẩy một tiếng, đi nghênh ngang.
Xe phía sau cũng không đuổi theo nữa, chỉ còn lại sa mạc bạc dưới ánh trăng giống như đại dương nhấp nhô.
Trình Ca không giảm tốc độ, đi một mạch cực nh