Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.
i giúp lời tốt.”
Bành Dã nhàn hạ cười một cái, rót đầy rượu trắng vào ly mình, nói: “Lâm Lệ nhất định đã đích thân cảm ơn anh nhiều lần, tôi cảm ơn lần nữa, cạn trước.”
Anh nâng ly rượu lên, một ly xuống, đầu mày không hề nhíu.
Anh Thiết vỗ bàn một cái, chén đũa đầy bàn đều đang rung: “Tốt.” Gần cánh tay anh ta có chén canh to, bưng rượu lên cũng uống hết cả ly. Uống xong cười ha hả hai tiếng, cầm đũa lên, “Ăn thức ăn, ăn thức ăn, lẩu dê của quán này là tuyệt nhất.”
Bành Dã bình thản ung dung ăn vài miếng đồ ăn, quay đầu nhìn Trình Ca một cái, Trình Ca đưa tiền cho Bành Dã, Bành Dã giao vào tay anh Thiết: “Anh Thiết, đây là sáu ngàn đồng anh ứng giúp Lâm Lệ. Cảm ơn nhiều.”
Anh Thiết ra hiệu cho một người đàn ông cơ bắp bên cạnh, người kia nhận lấy cầm sang một bên đếm.
Người đàn ông xăm mình đưa một điếu thuốc cho Bành Dã, Bành Dã nhận lấy châm.
Anh Thiết hỏi: “Lâm Lệ nói các anh là cùng nhau tới đây du lịch?”
Bành Dã nói: “Phải.”
Anh Thiết nói: “Anh là người ở đâu thế?”
“Tây An.”
“Khi nào về?”
“Vốn định tối nay đi, bây giờ không phải tới đón Lâm Lệ sao, chậm trễ rồi.” Bành Dã dựa vào lưng ghế chậm rãi phả ra vòng khói, nói: “Trong thôn không có chỗ ở tốt, ăn cơm xong đi ngay. Cũng cảm ơn anh Thiết đưa tiễn.”
Anh Thiết cười cười, ánh mắt trở nên ẩn ý sâu xa: “Sau này mấy anh còn quay lại đây không?”
Bành Dã hơi xoay người, duỗi tay để thuốc lên mép ly giấy, không nhanh không chậm rẩy tàn thuốc: “Không quay lại, du lịch mà, thể nghiệm một chút là đủ rồi.”
Anh Thiết gắp thịt dê nhét vào miệng, ăn mấy miếng, chợt hỏi: “Người bạn kia của tôi muốn lừa gạt tiền của bạn anh, không tìm cậu ta?”
Bành Dã nhìn Lâm Lệ qua làn khói: “Lừa gạt sao?”
Lâm Lệ sửng sốt, lắc đầu: “Không có, phải bồi thường.”
Bành Dã cười vô kỉ luật một tiếng, nói: “Tiền ấy, phải tốn ra ngoài chút để mua bài học.”
Nụ cười trên mặt anh Thiết thu lại vài giây, dần dần lại giãn ra.
Anh ta ăn đồ ăn một lúc, lại hỏi: “Cô Lâm bị dọa, người nhà cô ấy sẽ không ầm ĩ sao?”
Bành Dã cũng không nóng lòng trả lời, phả ra một ngụm khói, liếc mắt nhìn Lâm Lệ; Lâm Lệ gật đầu, nói: “Đều là bạn, không có dọa.”
“Đúng, đều là bạn.” Anh Thiết cười vài tiếng, lại quan tâm, “Gắp thức ăn, gắp thức ăn.”
Anh Thiết nhìn về phía Trình Ca, hỏi Bành Dã: “Đây là người phụ nữ của anh?”
Bành Dã tiện thể ném thuốc vào ly giấy, nói: “Phải.”
“Không thích nói chuyện à.”
Bành Dã sờ sờ đầu cô, nhưng ngầm ra sức nhấn đầu cô thấp xuống, nói: “Người có chút hướng nội.”
“Tên gì vậy?”
Trình Ca cúi đầu, nói: “Bành Dã.”
Anh Thiết nói: “Bây giờ phụ nữ đều thích tên đàn ông.”
Bành Dã cong khóe miệng, gắp thịt dê bỏ vào chén Trình Ca. Anh Thiết nhìn, không nói gì.
Gần ăn cơm xong, anh Thiết nghịch di động, nói: “Cô Lâm rất đẹp, tôi đã giữ lại mấy tấm ảnh của cô ấy làm kỉ niệm. Máy ảnh đó anh giúp mang cho bạn trai của cô ấy, bảo anh ta xem kĩ một chút. Chỗ này không an toàn, không thích hợp để phụ nữ tới, sau này coi chừng một chút, đừng tới nữa.”
Ám chỉ trong lời nói không thể rõ ràng hơn nữa. Anh ta tưởng Kim Vĩ là bạn trai của Lâm Lệ, sợ Bành Dã không giữ lời mới vừa nói, dùng nguy cơ ảnh chụp bên trong để bạn trai Lâm Lệ không tới gây phiền phức.
Bành Dã: “Tôi nhất định đích thân đưa máy ảnh cho anh ấy.”
Anh Thiết ra hiệu một người anh em trên bàn, người đó đi lấy máy ảnh, ánh mắt của Trình Ca và Lâm Lệ đều dán ở trên. Máy ảnh đưa cho Bành Dã, Bành Dã đưa tay nhận, không ngờ Lâm Lệ không nhịn được kéo dây đeo túi máy ảnh.
Ánh mắt mọi người tập trung vào máy ảnh.
Anh Thiết: “Cô Lâm…”
Lâm Lệ giật giật khóe miệng, nói: “Cái máy ảnh này là của bạn trai tôi, tôi mang về cho anh ấy là được.”
Anh Thiết cười lạnh: “Để người anh em này cầm.”
Bành Dã nhìn Lâm Lệ, ánh mắt mang theo ý lạnh vô cùng nhạt, kéo một cái, Lâm Lệ buông tay, khẩn trương nhìn Trình Ca.
Bành Dã đưa máy ảnh cho Trình Ca.
Trình Ca khẽ run tay, mở túi ra liếc nhìn, chính là máy ảnh của cô. Cô lặng lẽ đeo dây xong, ôm chặt máy ảnh trong lòng.
Bành Dã nắm cổ tay Trình Ca, nói với anh Thiết: “Chúng tôi phải về gấp, đi trước.”
Anh Thiết không cản, Lâm Lệ nhìn chằm chằm máy ảnh trong lòng Trình Ca, bị ánh mắt Bành Dã cảnh cáo. Cô ấy đành phải yên lặng đi xách vali của mình.
Lâm Lệ kéo vali tới hành lang, nhân viên phục vụ dưới lầu lại chạy ào vào phòng, thở hổn hển: “Anh Thiết, vừa rồi có người nói mình là người của anh Vạn gọi điện tới, anh ấy vào thôn rồi, ra ba mươi ngàn đồng lấy máy ảnh. Một phút là đến.”
Lâm Lệ ngây ra quay đầu lại, Trình Ca ở trong phòng nháy mắt ra dấu với cô ấy, cô ấy ngớ ra nửa giây, lập tức chạy trốn sang phòng khác.
Nghe được có thể kiếm ba mươi ngàn, mấy người đàn ông vai u thịt bắp trong phòng đồng thời nhìn về phía Bành Dã, Trình Ca, như sói nhìn chằm chằm thịt.
Trình Ca ôm chặt máy ảnh trong lòng.
Anh Thiết nheo mắt lại: “Các người rốt cuộc là ai?”
Bành Dã bình tĩnh kéo Trình Ca ra sau lưng che chở, sự khách sáo thế đời trước đó mất hết, chỉ còn lại sự cứng rắ