Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2250 lượt.
i nào.”
Trình Ca cũng không nói thêm gì nữa, quay đầu sang chỗ khác.
**
Sáng sớm hôm sau, Trình Ca phải lên đường, Thạch Đầu và Ni Mã đưa đi. Trình Ca nói trên đường muốn đến bệnh viện thăm Mười Sáu, Thạch Đầu nói không thành vấn đề.
Đang nói, nhóm Bành Dã đi ra, cũng chuẩn bị lên xe.
Thạch Đầu nói: “Lão Bảy, cũng không có chuyện lớn gì, anh với Đào Tử đi là được, cậu đưa Trình Ca một chuyến đi.”
Bành Dã cũng không thèm nhìn Trình Ca, nói: “Hai người đưa đi là đủ rồi.”
Trình Ca nhìn anh chằm chằm, anh quay đầu lướt qua ánh mắt thẳng tắp của cô, không dừng lại, xoay người đi ngay.
Sáng sớm, gió trên cánh đồng rất lớn.
“Bành Dã.” Trình Ca gọi anh.
Anh quay đầu lại, hỏi: “Có việc gì sao?”
Trình Ca nhất thời không có lời nào để nói.
Bành Dã yên lặng mấy phút, cuối cùng nói câu: “Sau này em hãy khỏe mạnh.”
Trình Ca nói: “Loại khỏe mạnh nào?”
Bành Dã nói: “Nghe lời bác sĩ, đừng tổn thương bản thân.”
Trình Ca không lên tiếng.
Bành Dã xoay người định đi, nhưng không đi được, nhắm mắt một cái, lại nhìn cô, nói: “Trình Ca, em đáng sống thật tốt.”
Trình Ca: “Anh không hận tôi sao?”
Bành Dã không đáp, nhìn cô.
Trình Ca cũng nhìn anh, hỏi: “Tôi có thể quay lại tìm anh không?”
Bành Dã trầm mặc, con ngươi đen nhìn chằm chằm, hồi lâu, hỏi: “Lấy lý do gì?”
Trình Ca há miệng, cuối cùng lại vẫn khép lại.
Ánh mắt Bành Dã dần ảm đạm, anh nói: “Không thể.”
“Vậy thì không đến tìm anh.” Trình Ca nói, “Nếu ngày nào đó anh muốn gặp tôi, anh có thể đi tìm tôi.”
“Không có khả năng.”
“Tại sao?”
“Bởi vì tôi không phải của em.” Bành Dã nói.
Trình Ca nhìn anh mấy giây, cũng không nói gì, quay đầu lên xe.
Bành Dã cũng không quay đầu nhìn cô.
Anh đã thất bại thảm hại, không thể quỳ xuống cho cô nữa.
Đến bệnh viện thăm Mười Sáu đi ra, chẳng bao lâu đã đến Cách Nhĩ Mộc.
Thạch Đầu và Ni Mã đưa Trình Ca đi trạm ô tô khách đường dài, hỏi xe khách đến Tây Ninh. Lúc mua vé Trình Ca muốn trả tiền, Thạch Đầu sống chết không cho, nhất định mua vé xe cho cô, rất áy náy:
“Trình Ca à, đi Tây Ninh vừa đi vừa về hơn mấy tiếng không nói, thực sự tốn xăng, không có lợi. Cô đừng trách nha.”
Trình Ca nói: “Không sao, đi xe lớn thuận tiện.”
Ni Mã chọc ở bên cạnh, mắt đỏ không nói lời nào.
Xe lái đi xa, Thạch Đầu và Ni Mã vẫn chạy đuổi theo: “Nhớ ăn hết, đừng lãng phí nha.”
Trình Ca kéo túi lưới ra, lấy một trái táo ta, dùng tay xoa xoa, cắn một cái, nước ngọt, cổ họng cô dường như chưa từng đắng chát như vậy.
**
Buổi chiều Trình Ca về đến nhà, người không có tinh thần gì, tắm xong ngã xuống giường ngủ.
Không biết đã ngủ bao lâu, có người vặn khóa cửa, tiếng rất nhỏ, giấc ngủ của Trình Ca luôn không ổn định, trong nháy mắt cô thức dậy. Đi ra phòng ngủ, trông thấy Phương Nghiên ở hiên cửa.
Phương Nghiên sửng sốt: “Em về rồi à? Sao cũng không nói một tiếng?”
Trình Ca: “Từ đâu chị có chìa khóa?”
“Mẹ em cho chị, chị hẹn người giúp việc theo giờ tới dọn dẹp nhà cho em.”
Trình Ca không nói, xoay người đi tới bên quầy bar rót nước uống.
Phương Nghiên vào nhà. Trong điện thoại, cô ấy luôn có thể dạy dỗ Trình Ca, nhưng mỗi lần gặp nhau, khí thế đều bị đè, lời có thể nói trong điện thoại cũng không nói ra được một câu.
Cân nhắc mấy phút, cũng chỉ hỏi bình thường: “Công việc kết thúc rồi?”
Trình Ca “ừm” một tiếng, cách nửa giây, hỏi: “Muốn nước không?”
Phương Nghiên cảm thấy hiếm có, nói: “Muốn.”
Trình Ca rót một ly cho cô ấy, để trên bàn bếp, cũng không bưng cho cô ấy.
Phương Nghiên tự qua lấy, nói: “Giấc ngủ của em quá nông, một chút âm thanh như thế cũng có thể đánh thức em.”
Trình Ca bưng ly nước lên, nhớ tới gần đây có mấy lần, cô ngủ say như chết.
“Vẫn không có cảm giác an toàn.” Phương Nghiên nói, xong rồi lại cảm thấy không nên nói.
Trình Ca giống như không nghe thấy, móc thuốc trong ngăn kéo ra. Cô kéo cái ghế chân cao qua ngồi lên, bắt chéo chân, hút vài hơi, cảm thấy vị hơi nhạt.
Phương Nghiên quan sát cô một lúc, nói: “Em bắt nắng đen một chút, cũng gầy một chút.”
Ngón tay Trình Ca kẹp thuốc trong miệng xuống, cô ưỡn ngực, hỏi: “Chỗ này thì sao?”
“… Sao ngược lại lớn vậy?”
Trình Ca phả vòng khói, hừ cười một tiếng: “Đàn ông bóp.”
Phương Nghiên nhớ tới người đàn ông nghe điện thoại kia, muốn nói gì đó nhưng lại không muốn phá hoại bầu không khí nói chuyện phiếm như chị em với Trình Ca giờ phút này, liền nuốt trở vào.
Cô ấy uống nước, quay đầu nhìn thấy bức tường bên cạnh quầy bar, giật cả mình.
Trong tủ kính màu đen khóa máy ảnh và ống kính, giống như vô số mắt người. Mỗi lần Phương Nghiên tới đều giật nảy mình, cô ấy cực kì sợ mặt tường này. Thứ duy nhất trên đời này có thể khiến Trình Ca tập trung và bình tĩnh, chính là máy ảnh.
Ít ngày trước Trình Ca mất liên lạc, Phương Nghiên rất thất bại, đã nói chuyện phiếm với bố là giáo sư tâm lý học.
Bố Phương chỉ nói: “Con giống như dì con vậy, cảm thấy Trình Ca gây chuy