Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.

ớc mặt cô, “Hình W.”
Trình Ca ngước cằm: “À, thấy được rồi. Còn nữa không?”
Bành Dã chưa kịp nói cái kế tiếp, Trình Ca đã vẽ một đường vào bầu trời đêm: “Đó là Ngân Hà nhỉ.”
“Đúng.” Bành Dã hơi suy nghĩ, nói, “Thấy bên cạnh Ngân Hà, chỗ đó, chòm sao giống chim ưng không?”
“…”
“Cái giang cánh đó.”
“…”
“Thực ra hơi giống một cái nĩa.”
“Thấy được rồi.”
“Đó là chòm sao Thiên Ưng.”
“Bởi vì giống chim ưng trên trời sao?”
“…” Bành Dã im lặng cười cười, nói, “Đúng rồi.”
Anh chỉ đến đối diện Ngân Hà: “Cái hình thoi đó, có tay cầm, chòm sao Thiên Cầm.”
“Bởi vì giống đàn hạc?”
“Ừm.”
“Giữa hai chòm sao này có một hình chữ thập răng cưa, giống thiên nga giương cánh, là chòm sao Thiên Nga.”
Trình Ca đã quên thuốc lá trong tay, từ đầu đến cuối ngửa đầu: “Thực sự rất giống.”
Cô nhìn một lúc, phát hiện đầu mối, “Trong ba chòm sao này, mỗi cái có một ngôi sao đặc biệt sáng.”
Bành Dã: “Ba ngôi sao đó cũng gọi là ‘Tam giác mùa hè’, độ sáng cao, cho dù ở thành phố, em ngẩng đầu cũng có thể thấy được.”
Trình Ca liền trầm mặc.
Bành Dã đứng dậy, nói: “Đi ăn cơm.”
Trình Ca ngửa đầu: “Anh mới dạy sáu chòm sao.”
“Tám mươi tám cái đó, bây giờ em học hết?” Bành Dã buồn cười, “Sau này có nhiều cơ hội lắm, mỗi tối dạy em một chút.”
Anh quay đầu đi vào trong trạm, Trình Ca dập tắt thuốc, đi theo sau.
Đằng trước, Bành Dã dặn dò: “Lát nữa ăn nhiều rau một chút, miệng em cũng sôi rồi.”
Trình Ca “ừm” một tiếng.
“Cũng ăn nhiều thịt một chút, mấy ngày nay dinh dưỡng không theo kịp.”
Trình Ca lại “ừm” một tiếng.
Cơm nước xong gần mười giờ tối.
Người của đội một, hai sớm lên đường tuần tra, mọi người trong đội ba, bốn đã thê thảm mệt lả mấy ngày nay, cũng bẩn muốn chết, từng người một chỉ chờ tắm rửa thật đã rồi ngủ một giấc yên ổn.
Trong trạm chỉ có một nhà tắm, mấy người đàn ông để cho Đạt Ngõa và Trình Ca tắm trước.
Tắm xong, Đạt Ngõa đi ra bên ngoài dùng gió tự nhiên sấy tóc, Trình Ca nói lười chạy, ngồi trong phòng hút thuốc. Cách một cánh cửa, trên hành lang mấy người đàn ông cười đùa ha ha, đủ loại tiếng bàn chải, chậu rửa mặt sứ, dép lê.
Trình Ca bật điện thoại di dộng, nhìn thông tin vé máy bay nhận được ba tiếng trước một cái.
Rất nhanh, trên hành lang yên tĩnh lại, tiếng vang xa xa đi tới nhà tắm.
Trình Ca dập tắt thuốc, thay giày cao gót đi ra ngoài.
Mũi giày màu đen, đế màu đỏ.
Hành lang thô sơ, giày cô giẫm trên nền xi măng, không vang như trên sàn nhà.
Cô đẩy cửa nhà tắm ra, hơi nước mông lung phả vào mặt. Trong phòng riêng, mấy người đàn ông cười đùa, nói chuyện phiếm, chà xà phòng, xối nước tắm.
Cửa phòng riêng đóng, cô không biết Bành Dã ở phòng nào.
Cô đóng cánh cửa sau lưng lại, tay hơi run.
Mấy người đàn ông tắm kì cọ, cười đùa trong hương xà phòng và hơi nước dày đặc, Đào Tử chợt kêu: “Anh Bảy.”
Bành Dã đáp lại.
Trình Ca đi tới phía anh, tiếng giày cao gót ẩn náu trong tiếng nước chảy ồn ào.
Cô đẩy cánh cửa của anh, đẩy không ra; cô dùng móng tay cào hai cái, người bên trong nhận ra được gì đó, mấy phút sau, kéo chốt ra.
Trong phòng riêng chật hẹp, Bành Dã trần truồng, trên tóc trên người đầy nước, ngay cả mắt cũng ẩm ướt, kinh ngạc.
Trình Ca xông vào đụng vào ngực anh, ôm anh thật chặt, hô hấp liền dồn dập trong nháy mắt.
Bành Dã lập tức khóa kĩ cửa lại.
Cô đẩy anh vào tường, cởi áo của mình, Bành Dã giúp cởi quần cô.
Mấy người đàn ông trong phòng riêng đang trêu chọc Ni Mã, nói về Mạch Đóa, Ni Mã nôn nóng giải thích với họ.
Bành Dã xoay người đè Trình Ca trên tường, hai người ôm nhau thật chặt, hôn một cách kịch liệt.
Hơi nước bao phủ thân thể hai người, ẩm ướt, trắng tinh. Nhịp tim và tiếng hít thở của đôi bên bên tai che giấu tiếng huyên náo cả một phòng.
Anh lần tới dưới đầu gối cô, nâng một chân cô lên, muốn có hành động, Trình Ca không cẩn thận trượt một cái, trên người cô đầy nước, bức tường gạch tráng men quá trơn, cô đứng không được.
Tay kia của Bành Dã vòng qua dưới đầu gối bên kia của cô, nâng cả cô lên, ghì trên tường.
Cô ôm chặt cổ anh, lắc lư giữa kẽ hở. Cô nghiêng đầu dựa bên tai anh, ngậm vành tai anh, ưm thành tiếng, chỉ giới hạn một mình anh nghe được.
Ở bên cạnh, Ni Mã nôn nóng gọi: “Anh Bảy, anh quản mấy anh ấy một chút đi! Bảo mấy anh ấy đừng nói lung tung!”
Cổ tay Bành Dã chống đỡ bắp đùi Trình Ca, anh kề sát thân thể cô, hôn cắn cổ cô.
Thạch Đầu cười: “Cậu xem, lão Bảy cũng mặc kệ cậu rồi. Cậu cứ thừa nhận đi.”
Trình Ca kẹp lấy hông anh, ngồi trên người anh.
Hồ Dương nói: “Đúng rồi anh Bảy, ngày mai chúng ta đi trấn Đà Đà, mấy giờ đi thế.”
Trình Ca làm như không nghe, cắn tai anh, nặng nề thở dốc. Hương thơm bồ kết nồng nặc trên mặt, trên cổ, trên tóc anh khiến cô mê say.
Bành Dã trầm giọng, nói: “Sáu giờ.”
Con ngươi anh đen trong sáng rực, nhìn Trình Ca chằm chằm, sắc mặt cô ửng đỏ, đôi mắt ẩm ướt và mơ màng, hàng mi mảnh nhíu chặt lại.
Từng người trong phòng riêng tắm xong rời khỏi, Đào Tử hô: “Anh Bảy, em đi đây.”


XtGem Forum catalog