Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.

úc đầu đi theo người khác săn trộm, sau đó tổ chức nhóm, tiếp đó nữa tự mình liên lạc với người bán và người buôn súng đạn. Rất nhiều nhóm săn bắt trộm ở khu không người đều mua súng đạn bán da thông qua hắn.”
Trình Ca nhất thời không lời nào để nói, ngồi trở lại từ hàng sau, thấp giọng hỏi Bành Dã: “Bắt họ về xử lý như thế nào?”
“Người mới, chỉ hai, ba con linh dương chết, dạy dỗ một chút, nhốt nhiều nhất mấy ngày. Nhưng giữ súng đạn trái phép, cái này nặng, phải giao cảnh sát.”
Trình Ca nhíu mày: “Phần có liên quan tới săn trộm nhẹ như vậy?”
Bành Dã: “Nếu không thì sao?”
Trình Ca: “Cái này không tỉ lệ thuận với công sức các anh bỏ ra.”
Bành Dã im lặng mấy phút, nói: “Chúng tôi làm những việc này, không phải để giam ai lại, mà là để họ đừng tiếp tục làm nữa.”
Đáy lòng Trình Ca hơi rung động, rất lâu không nói chuyện.
Cách một lúc, quay đầu nhìn. Cái người lớn tuổi kia, ngay cả Trình Ca cũng nhìn ra được hắn tuyệt đối không phải làm lần đầu.
Cô nói: “Hắn có thể không phải là người mới, từng giết rất nhiều linh dương, nhưng các anh không phát hiện.”
Bành Dã: “Vậy cũng chỉ có thể trách chúng tôi không phát hiện.”
Trình Ca há miệng, cuối cùng cũng không nói thêm.
**
Sập tối quay lại trạm bảo vệ, bãi đất trống bên cạnh trạm có mấy chiếc xe đậu, không ít người vây quanh chỗ đó.
Trình Ca hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Bành Dã liếc nhìn tư thế đó, nói: “Đốt da.”
Da lần trước tịch thu được vẫn chưa xử lý, hôm nay thống nhất tiêu hủy, không ít phóng viên tòa soạn và đài truyền hình tới ghi chép phỏng vấn.
Người thanh niên bị trói kề vào cửa kính xe, chậc lưỡi: “Nhiều da như vậy, giá trị bao nhiêu tiền chứ. A, còn có da gấu nữa! Quãng thời gian trước tôi nghe nói bọn Tất Chủy Tam thôn bên cạnh bắn con báo tuyết, bán hai ngàn…”
Bành Dã nhìn cảnh cáo hắn một cái, người sau ngậm miệng lùi lại.
Đi về trạm, Bành Dã còn nhiều công việc tiếp sau phải xử lý hơn.
Trình Ca không có hứng thú với truyền thông phóng viên tới đây, về phòng thật sớm, chép hết ảnh vào máy vi tính.
Mùi khét khi đốt da lông thổi vào theo gió, bên ngoài tiếng người huyên náo.
Sinh sống dã ngoại năm ngày, cơm lạnh côn trùng độc, dãi gió dầm sương, luôn luôn làm bạn với nguy hiểm, cô có chút bừng tỉnh.
Trình Ca tắt máy vi tính, lấy điện thoại di động tìm báo tuyết một chút, nhảy ra một đống liên kết phát chương trình ti vi.
Cô tìm cả buổi mới tìm được loài động vật đó. Trên da lông màu trắng điểm đầy đốm màu đen, thân hình linh hoạt thon dài, cực kì xinh đẹp. Báo tuyết trong lãnh thổ Khả Khả Tây Lý không tới mấy trăm con.
Trình Ca cầm điếu thuốc đi ra hút, hút đến một nửa, ngắm ngoài cửa sổ, các phóng viên chụp ảnh đều đã giải tán. Đống lửa chồng chất da động vật cũng đốt tới đáy.
Chính là hoàng hôn, vắng lặng, tro tàn, mênh mang.
Trình Ca kẹp thuốc nhìn một lúc, cầm máy ảnh lên, chụp ánh sáng trong tro tàn dưới mặt trời lặn trên cao nguyên.
Di động vang lên. Là điện thoại của người đại diện.
“Trình Ca?”
“Ừm.”
“Em thật đúng là đã đi cái chỗ nghèo nàn mà, mấy ngày nay đều không gọi điện thoại cho em được.”
“Tuần trước ở khu không người, tín hiệu không tốt lắm.”
“Không phải em nói chỉ đi hơn mười ngày sao, bây giờ nên về rồi chứ.”
“…”
“Sao vậy?”
“Đi theo đội chụp ảnh phải lâu một chút mới có thể chụp được ảnh đẹp. Trước kia ở Nam Mỹ, em đi ba tháng với đội bảo vệ rừng mưa nhiệt đới.”
“Em yêu, anh thực sự thích em.” Người đại diện cười khanh khách, “Đó là người mới, bây giờ em không cần, ý nghĩa một chút là được. Có tên em bày ở đó đấy.”
Trình Ca nhìn đống lửa vẫn chưa cháy hết và nắng chiều bên ngoài, nói: “Em muốn ở thêm một khoảng thời gian.”
“Cái này không thể được, ngày mai em phải về.”
“Sao?”
“Không phải em muốn lấy những việc trải qua lần này mở triển lãm ảnh sao? Anh đã xác định hành trình phòng trưng bày nghệ thuật xong, nếu em về trễ, vậy chỉ có thể hủy bỏ vài thành phố.”
“…”
“Em yêu, đó không phải chỗ em nên ở, thể nghiệm một chút là được. Về tắm rửa tẩy trần, quay lại cuộc sống đô thị.”
Trình Ca dập tắt đầu lọc: “Được, ngày mai em về.”
“Không thể chờ đợi được gặp em nha.”
Trình Ca cúp điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã xuống núi, bầu trời chỉ còn lại vài áng mây màu đỏ nhạt;
Và đống lửa hoàn toàn dập tắt, chỉ để lại tro bụi đen như mực.






Bành Dã làm xong việc trong tay đã tám giờ tối.
Lúc chuẩn bị ăn cơm, anh nhớ tới Trình Ca, đến cửa phòng nhìn, bên trong tắt đèn.
Bành Dã đi ra ngoài trạm bảo vệ, thấy bầu trời đêm hè, anh không có thời gian rỗi để thưởng thức, liếc nhìn đống tro da bị đốt, trông thấy ánh sáng đầu lọc.
Trình Ca ngồi dưới đất.
Cô nghe tiếng bước chân, quay đầu nhìn anh một cái, tiếp tục hút thuốc.
“Còn có chòm sao khác không?”
Bành Dã ngồi bên cạnh cô, chỉ cho cô xem: “Dạy em chòm sao đơn giản nhất, chòm sao Thiên Hậu.” Anh vươn ngón trỏ ra, đốt ngón tay thon dài, vẽ một chút vào bầu trời sao trư


XtGem Forum catalog