Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.
r>Bành Dã nói tiếng: “Được.”
Người cuối cùng rời khỏi nhà tắm, Trình Ca rốt cuộc không nhịn được, ngậm tai Bành Dã, nghẹn ngào thành tiếng.
…
Sau cùng,
Bành Dã chậm rãi buông cô xuống, thân thể đè cô sát vào tường, cô mềm nhũn, không có sức lực.
Anh cúi đầu vuốt tóc cô, nâng cằm cô lên, hôn gò má đỏ ửng của cô.
Cô không hề kháng cự.
Sau khi sự co rút trong thân thể biến mất, cô mềm nhũn ôm lấy eo anh, nghiêng đầu dựa vào ngực anh.
Cứ ôm nhau như vậy, không ai lên tiếng.
Một lát sau,
Bành Dã cúi đầu thật thấp, cọ cọ gò má cô, nói: “Tôi cảm thấy em có chuyện muốn nói với tôi?”
Trong nhà tắm vô cùng yên lặng.
Trình Ca nói: “Ngày mai tôi đi.”
**
Trình Ca trở về phòng, Đạt Ngõa vẫn chưa ngủ.
Trình Ca leo lên giường trên, chân hơi chuột rút như nhũn ra.
Đạt Ngõa nói: “Trình Ca, ngày mai cô sẽ đi sao?”
“Ừm, triển lãm ảnh phải bắt đầu chuẩn bị rồi.”
“Ảnh cô chụp đủ không?”
“… Đủ chứ.”
“Không đủ thì cô trở lại nha.”
“… Được.”
Trình Ca xoay người, qua một lúc lại xoay trở lại, nằm nghiêng bên mép giường.
Ánh trăng rất sáng, rọi sáng căn phòng.
Vừa rồi, cô ở trong lòng Bành Dã, âm “đi” còn chưa phát ra trọn vẹn, ở bên ngoài Ni Mã kêu một cách sốt ruột: “Anh Bảy, mấy anh ấy nói ngày mai chị Trình Ca sẽ đi.”
Cô không lường được, cô đi trước thời hạn, anh trở thành người cuối cùng biết tin tức đột phát.
Mà câu “Tạm biệt” tiếp theo của cô không dừng được, đã ra khỏi miệng.
Sự dịu dàng trong mắt Bành Dã đóng băng trong nháy mắt, hai người nhìn nhau.
Cuối cùng, anh yên lặng gật đầu.
Lòng Trình Ca trầm xuống, vô thức nắm vách tường, nhưng không nắm được gì cả.
“Hay lắm. Trình Ca…” Bành Dã bình tĩnh đến mức khiến người khác sợ hãi, nhưng rõ ràng không hệ thống được ngôn ngữ, “Em…”
Anh giống như một tờ giấy trắng tinh, anh không biết phải nói gì.
Trình Ca nhìn anh, chất dịch ấm áp của anh trong thân thể đang chảy xuống theo bắp đùi cô.
“Em nói, bây giờ,” ngón trỏ của anh chỉ mạnh xuống dưới, “Ở chỗ này, nói cho rõ ràng. Trình Ca… Em coi tôi là gì?”
Trình Ca cụp mắt, không thể nhìn mắt anh.
Anh tiến lên bóp lấy mặt cô: “Nói!”
“Không phải anh biết sao?”
“Tôi để chính miệng em nói rõ ràng.” Anh dùng sức.
Tay Trình Ca như nhũn ra, cuối cùng cô nâng mắt lên: “Tình một đêm.”
Bành Dã nhìn cô, đôi môi run cực nhẹ, viền mắt ẩm ướt, tựa như là hơi nước trong nhà tắm.
Anh cắn chặt răng, Trình Ca tưởng giây tiếp theo anh sẽ thét lên, nhưng tiếng cười của Đào Tử trên hành lang bên ngoài khiến anh nuốt thẳng vào, hóa thành một tiếng nghẹn ngào vặn vẹo:
“Trình Ca, tôi tưởng… chúng ta không phải như vậy.”
Đến tột cùng anh là đau đớn, là phẫn nộ, hay là nắm chặt một tia hi vọng cuối cùng không chịu buông tay, Trình Ca không biết.
Lòng cô đều tê dại, không phải như vậy thì có thể là như thế nào?
Sau cùng, cô lại chỉ thấp giọng nói: “Chúng ta đi ra ngoài thôi.”
Quay lại chỗ thuộc về mỗi người chúng ta, đây là điều tốt nhất.
“Chúng ta đi ra ngoài thôi.” Cô nói.
Bành Dã buông mặt cô ra,
“Trình Ca, em có gan, đi rồi thì đừng quay lại nữa. Mẹ nó nếu tôi đi tìm em thì tôi là cháu trai em.”
Anh không có lời khác, thậm chí không nhìn cô thêm một cái, cầm quần áo lên đi khỏi.
**
Trình Ca nằm bên mép giường rất lâu, hỏi: “Đạt Ngõa?”
“Ừm?”
“Hồ Dương là kiểu người nào?”
“Anh ấy à, rất giống anh Bảy; không nói nhiều, nhưng thông minh, có ý tưởng…”
Chờ Đạt Ngõa miêu tả xong, Trình Ca lại hỏi,
“Đào Tử thì sao?”
“Đào Tử hả…” Đạt Ngõa kể rất lâu.
“Anh cả Đức Cát thì sao?”
“Anh cả anh ấy…”
Trình Ca hỏi tất cả mọi người trong đội một lần, cuối cùng hỏi:
“Bành Dã thì sao?”
“Ơ?” Đạt Ngõa nói, “Ni Mã nói hai người quen thuộc lắm mà?”
“Cũng không phải quen lắm.” Trình Ca nói, “Chúng tôi trao đổi không nhiều… Trong lời nói không nhiều.”
“Cũng phải, anh Bảy rất lạnh lùng, không thích nói chuyện lắm.”
Trình Ca hỏi: “Anh ấy thích ăn gì?”
“Anh ấy hả, không chọn lựa, ừm, thích ăn đuôi bò kho, nhưng rất ít ăn được.”
Ánh trăng thanh khiết chiếu vào đôi mắt Trình Ca, cô lại hỏi: “Không thích ăn gì?”
“Nghe nói trước kia không thích ăn khoai tây lắm, nhưng tới đây rồi, cuộc sống bắt buộc, không có cách.”
“Anh ấy có thói quen và sở thích gì không?”
“Thói quen ấy à, mỗi ngày đều phải tắm. Ở dã ngoại, mùa đông cũng phải chạy tới sông tắm. Có lúc tắm xong còn có thể bắt cá về.”
Trình Ca cười nhàn nhạt.
“Mỗi lần trước khi lái xe đều phải kiểm tra xe và súng một lần, quá nhiều thói quen ấy.” Đạt Ngõa nói, “Sở thích à, anh ấy thích vẽ bản đồ, còn có cái gì mà khí lưu này, bầu trời sao này, mọi người đều không hiểu. Sau đó… không bao giờ uống rượu.”
Trình Ca lại nhớ tới lần lấy máy ảnh kia, anh đã uống rượu.
“Không uống rượu sao?”
“Đúng vậy, hút thuốc rất nhiều, nhưng không bao giờ uống rượu.” Đạt Ngõa lại nói, “Anh cả Đức Cát còn nói, anh Bảy là người cứng rắn nhất xấu tính nhất anh ấy từng gặp mặt, đánh anh ấy chết tươi anh ấy cũng sẽ không nhượng bộ đối với ngườ