pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

n gì?”
Sắc mặt An An trắng nhợt.
Bành Dã: “Coi như tôi chưa hỏi.”
Ngược lại An An yên tĩnh lại, chậm rãi mở miệng: “Anh ấy kiếm nhiều tiền như vậy, có lẽ… đã phạm vào các tội lừa gạt kinh tế.”
Bành Dã nhìn vẻ mặt cô, hỏi: “Cô biết anh ta kiếm rất nhiều tiền?”
An An hơi căng thẳng nắm chặt đầu gối một cái, không trốn được mắt Bành Dã.
Bành Dã không tra hỏi cô, hỏi vòng: “Nếu là như vậy thì cô làm thế nào?”
“Bảo anh ấy trả tiền lại cho người khác, xem có thể nhận hình phạt nhẹ hơn không. Về sau em làm việc thật chăm chỉ, nuôi anh ấy.” An An lau khô nước mắt.
Bành Dã cười một tiếng vô cùng nhạt: “Cô đều luôn rất biết lý lẽ.”
An An mím môi, cúi đầu xuống.
Bành Dã liếc nhìn bầu trời sao trên đỉnh đầu, không biết đang nói ai: “Khi đã ra quyết định thì không cần phải thấp thỏm, làm tốt chuyện của mình, yên tâm chờ kết quả.”
An An sững sờ, sáng tỏ thông suốt.
“Anh Bành Dã, em đã biết tới tìm anh là đúng.”
Bành Dã thấy cô vẫn đang nắm chặt cỏ, nói: “Đừng nắm, coi chừng nắm phải phân dê.”
An An mỉm cười trong nước mắt.
Lúc này Bành Dã mới đứng lên, nói: “Cô ở đây một đêm, ngày mai hẵng đi.”
“Chỗ các anh còn có chỗ phụ nữ ở?”
“Phải, trong đội có một con gấu trúc.”
An An lại cười, đi hai bước, bụng kêu rột rột.
Bành Dã nhướng mày quay đầu lại, cô ngượng ngùng nói: “Buổi tối chưa ăn cơm.”
Bành Dã nói: “Đến nhà ăn tìm chút đồ ăn cho cô.”
**
An An ngồi gặm bánh bao bên cạnh bàn.
Bành Dã đứng hút thuốc cạnh cửa, suy tư là để cảnh sát điều tra tài khoản của An An, hay là chờ An An tự giao tiền của Cáo Đen ra.
Mười Sáu đã xuất viện mò sang, khoác vai Bành Dã: “Anh, gần đây duyên phận phụ nữ của anh không tệ nha.”
Bành Dã nhìn anh ta một cái.
Mười Sáu ỷ vào việc mình bị thương, Bành Dã không thể làm gì anh ta được, nói: “Hàn Ngọc kia em nghe Ni Mã nói, nhìn bên ngoài dịu dàng bên trong hung ác, khó đối phó. Người này không tệ, dịu hiền, còn nhỏ tuổi. Anh ra tay một cái, tuyệt đối bắt được.”
Bành Dã: “Càng nói càng không đáng tin.”
Mười Sáu thu lại, nhìn Bành Dã một hồi, nói: “Thực ra Trình Ca rất tốt. Bề ngoài trông lạnh lùng, trái tim thực sự tốt. Nhưng anh Bảy, đã mấy ngày nay rồi cô ấy cũng không có tin tức.”
Bành Dã cúi đầu hút thuốc, không lên tiếng.
**
Thượng Hải.
Đèn chùm pha lê trong phòng khách đã bật, ánh sáng rực rỡ chói mắt.
Phòng ăn lại hoàn toàn đen kịt, chỉ bật ngọn đèn hình nón trên quầy bar. Trình Ca ngồi trên ghế chân cao, hai tay vươn dài đặt ngang trên mặt bàn, cánh tay gối đầu, không thấy rõ vẻ mặt.
Khoảnh khắc Phương Nghiên nhìn thấy Cao Gia Viễn nằm sấp giữa hai chân Trình Ca, nghẹn ngào khóc nức nở;
Cao Gia Viễn thì đổ tội cho Phương Nghiên về sự lạnh nhạt mấy ngày liền của Trình Ca, kêu cô ấy cút ra ngoài.
Nhưng… đến cùng Phương Nghiên còn có mẹ Trình.
Cao Gia Viễn đi.
Trình Ca nằm sấp trên quầy bar, không nhúc nhích, người như say rồi, ngủ rồi, chết rồi.
Bên phòng khách sáng rực, Phương Nghiên cuộn tròn trên sofa khóc: “… Con đã thích anh ấy từ cấp Hai… Hơn mười năm… Gần đây bọn con rất tốt… Hôm trước con còn đi qua nhà anh ấy…”
Phương Nghiên khóc không thành tiếng: “Trình Ca thu thập cảnh về, con từng nói về Cao Gia Viễn với em ấy, em ấy biết.”
Sắc mặt mẹ Trình điềm tĩnh: “Ca Ca, giải thích một chút chuyện xảy ra vừa rồi.”
Trình Ca nằm trên bàn, không có động tĩnh.
“Mẹ đang hỏi con đấy.”
“… Con luôn tránh anh ta, hôm nay không có ngủ với anh ta…”
Phương Nghiên: “Nói như vậy, trước đây em và anh ấy…”
Trình Ca: “Khi đó em không biết quan hệ giữa chị và anh ta.”
Phương Nghiên cắn chặt môi, cũng không nói gì, không ngừng rơi nước mắt.
Mẹ Trình: “Phương Nghiên, con về trước đi, dì nói mấy câu với Ca Ca.”
Phương Nghiên rưng rưng đứng dậy, nhớ tới một cái tát mẹ Trình đánh Trình Ca, lại không đành lòng: “Dì, chúng ta cùng đi đi, bình tĩnh lại một chút, có chuyện gì ngày mai hẵng nói.”
Mẹ Trình nói: “Dì biết, con đi trước đi.”
Phương Nghiên không thuyết phục bà được, bản thân cũng không lo được, xoay người đi ra ngoài.
Không gian lớn như vậy chỉ còn lại hai mẹ con. Bà ở dưới đèn chùm sáng rực, cô ở bên quầy bar mờ tối.
Mẹ Trình cầm lấy thuốc và bật lửa trên bàn trà, châm rồi dựa vào sofa, chậm rãi phả ra một hơi.
Bà nhìn con gái mình cách mấy mét, đứa bé ấy vẫn nằm sấp, một chùm ánh sáng hình nón nhỏ ấm áp chiếu lên đầu cô.
Sau khi tát con gái một cái, bà luôn hối hận, bất ngờ nghe được đoạn đối thoại của Phương Nghiên và con gái, Phương Nghiên nói giọng con bé không tốt, muốn tới nhà đợi nó, bà đi cùng.
Lâu như vậy, bà hết lòng hết sức liên lạc với Phương Nghiên, hi vọng Phương Nghiên trị hết bệnh cho nó.
Kết quả, Trình Ca lấy người đàn ông Phương Nghiên theo đuổi mười năm, tát một bạt tai thật mạnh vào mặt bà.
Bà không nhớ rõ đã bao nhiêu năm, bà quen được nhiều người ủng hộ, không biết chịu thiệt vì người khác; bà không muốn làm mẹ, cho đến khi gặp được tình yêu chân chính hơn nữa cơ thể suy nhược có thể vô sinh mới để lại đời sau. V