Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2229 lượt.
việc cả ngày cũng nên nghỉ ngơi rồi.”
“Không phải đã hứa với Ca Ca nhưng anh quên mất sao? Cả nhà chúng ta cùng đi đi.”
“Em không đi!”
“Mẹ mất hứng nhất.”
“Em tên gì?”
“Trình Ca.”
“Em là ai?”
“Em là nhiếp ảnh gia, Trình Ca… Còn anh là ai?”
“Anh… Anh… là một người bạn.”
“Ca Ca, chú tên Từ Khanh, là bạn của bố cháu.”
“Cháu biết chú.”
“Đừng sợ, chú sẽ luôn đi cùng cháu.”
“Được.”
“Ca Ca, chú không thể.”
“Không thể ở cùng tôi, tại sao tốt với tôi như vậy?”
“Cháu còn quá nhỏ. Cháu nên tìm người tốt hơn, cậu bé cùng tuổi với cháu.”
“Chú và mẹ tôi quan hệ thế nào?”
“Chính là điều chú nói trong tin nhắn.”
“Chính miệng chú nói. Tối qua chú ngủ với bà ấy? Nói đi!!”
“Phải.”
“Biến thái. Biến thái!”
“Chậc chậc, em tên Trình Ca nhỉ? Vẻ ngoài rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt quá kém.”
“Cái gì?”
“Cô nhóc con thích thầy Từ Khanh ông già đó, ánh mắt em thế nào vậy?”
“Anh có bệnh à?”
“Ơ! Còn có thể xù lông.”
Trình Ca mở cửa sổ sát đất ra, lên ban công, trước mặt là đèn đóm vạn nhà.
Cô cởi giày, leo lên lan can. Cô cụp mắt nhìn vực thẳm dưới lòng bàn chân, từ từ đứng lên.
“Đó là em không có được nên nhớ, ông già Từ tốt chỗ nào chứ? Chờ thêm mấy chục năm em ba mươi tuổi ham muốn tình dục dồi dào, ông ấy cũng không thỏa mãn được em.”
“Có bệnh.”
“Trình Ca, em không cảm thấy anh rất phù hợp với em sao?”
“Không cảm thấy.”
“Anh đi cùng em hơn nửa Trái đất, từ châu Phi đến châu Mỹ, không có công lao cũng có khổ lao chứ.”
“Là anh kéo tôi ra ngoài.”
“Như nhau cả. Tiền Chung Thư đã nói, xem hai người có thích hợp hay không thì phải cùng du lịch. Trình Ca, phát hiện chưa, em đã có một tháng quên quan tâm tới tin tức của ông già Từ.”
Trình Ca đứng ở chỗ cao, nhìn xuống thành phố dưới chân. Tối tăm giống như một đôi mắt, một cái hang.
“Trình Ca, mình yêu anh ấy hơn cậu, mình có thể đi chết vì anh ấy.”
“Vậy cậu đi chết đi.”
“Trình Ca, Vương San chết rồi, là vì chúng ta. Sao em còn có thể như không có chuyện gì xảy ra cho rằng chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau?”
“Cô ấy chết thì có quan hệ gì đến em, cả nhà cô ấy chết cũng không có quan hệ gì tới em.”
“Trình Ca… Em thật đáng sợ.”
“Cháu vẫn chưa xin lỗi chú, cháu xin lỗi chú.”
“Tôi không tha thứ cho cô. Cô là tội phạm giết người.”
Gió đêm rất lớn, thổi thân thể Trình Ca có chút lay động. Bắp chân trần của cô đang phát run.
Cô chậm rãi giang hai cánh tay.
Cô rất cố gắng, muốn xứng đáng với người tốt hơn mình, muốn thoát khỏi cái đám hố sâu của mình. Cô liều mạng leo lên, nhưng họ không ngừng giẫm lên cô, đạp cô, kéo cô, túm cô… Cô kiệt sức, không chống đỡ nổi nữa, quá cực khổ.
“Ca Ca, mẹ từ bỏ. Nhập viện tiếp nhận điều trị đi. Đừng hành hạ bản thân nữa, cũng đừng hành hạ mẹ nữa.”
“Có lúc, mẹ hi vọng người chết trong vụ tai nạn đó không phải là bố con.”
Trình Ca vươn dài cánh tay trong bầu trời đêm, nhắm mắt lại, thân thể hơi nghiêng về trước.
Gió lớn ào tới, vén váy cô lên, cô ngửa ra sau, không hề có điềm báo trước,
Liền nghe thấy Bành Dã nói:
“Sau này em hãy thật khỏe mạnh.”
Lòng cô bỗng yên tĩnh lại.
“Trình Ca, em đáng sống thật tốt.”
Trình Ca mở mắt, phát hiện mình đứng trên lan can chật hẹp. Cô chợt tỉnh táo, hai chân cô phát run, cô dè dặt ngồi xổm xuống.
Cô lấy di động trong túi ra, mở danh bạ.
Cô tìm ra “Bành Dã” trên màn hình sáng rực, mắt liền đỏ ửng.
Hai giờ rưỡi sáng.
Điện thoại kết nối, không tới ba tiếng, bên kia nhận máy.
“… A lô?” Giọng anh nặng, có chút khàn, là bị đánh thức trong lúc ngủ mơ.
“…” Trình Ca cầm di động run lên trong gió đêm trên cao ốc.
Bành Dã: “Nói chuyện.”
Trình Ca há miệng, nhưng cũng không nói ra được gì.
“Nói chuyện!”
“…”
Gió lạnh dâng lên, Trình Ca hít sâu một hơi, muốn nói tên anh, nhưng chưa kịp,
Đầu bên kia, người đàn ông bỗng thấp giọng, nói:
“Anh đi Tây Ninh đón em.
Mặc kệ gió mưa.”
Trong nháy mắt, gió đêm dừng lại.
Lúc Trình Ca lên đường đến sân bay, Thượng Hải mưa như trút nước. Cô kiểm tra dự báo thời tiết, phạm vi toàn tỉnh Thanh Hải cũng xuất hiện sấm sét, mưa to hiếm thấy. Điện thoại di động thông báo máy bay sẽ hoãn.
Trình Ca vẫn đến sân bay đúng giờ, ngồi chờ trong sảnh chờ.
Người ngắm mưa lớn như gột rửa ngoài cửa sổ kính, giống như ngắm xuân về hoa nở.
Mấy tiếng sau, Thượng Hải tạnh mưa, máy bay bay đi các nơi lần lượt cất cánh, nhưng bên Tây Ninh vẫn có mưa to.
Ở sảnh chờ, các hành khách la hét ầm ĩ, gây chuyện.
Trình Ca lên máy bay, tắt di động, đeo đồ che mắt, yên lặng ngủ.
Thêm mấy tiếng, lúc máy bay bắt đầu hạ độ cao, Trình Ca thức dậy, rửa mặt, đắp mặt nạ, nhưng không trang điểm.
Cuối cùng máy bay đáp xuống sân bay Tào Gia Bảo.
Bên cửa sổ, Trình Ca thấy được cao nguyên đất cát màu vàng.
Màn đêm đã bắt đầu phủ xuống, máy bay trượt trên đường băng, từ từ trở về vị trí cũ. Trình Ca là người đầu tiên đi ra khỏi máy bay, vừa bước lên lối di chuyển,