Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
ì vậy bà rút khỏi giới diễn viên, chôn vùi sự nghiệp. Có lẽ con gái đại diện cho gông cùm xiềng xích, từ đầu đến cuối bà có khúc mắc với nó.
Con gái mỗi ngày lớn lên, tuổi trẻ như hoa, chồng cưng chiều con gái vô pháp vô thiên, tính tình của bà và con gái đều quá cứng rắn, xung đột liên tục chồng chất, mâu thuẫn với chồng cũng tăng lên theo đó.
Đến khi một tai nạn xe mang người đàn ông bà yêu tha thiết đi, đáy lòng bà hoàn toàn sụp đổ.
Bà nhớ đêm ấy, đã tối khuya, bà không cho họ ra ngoài, nhưng con gái quá tùy hứng!
Bà oán hận nó, nhưng cuộc sống phải tiếp tục, bà rất nhanh đứng lên, cuối cùng vẫn chịu trách nhiệm cho con gái đời sống vật chất tốt nhất. Bà rất ân hận mấy năm trước khi chồng mất bà luôn tìm ông cãi vã, vì tổn thương mà dối lòng đả kích giấc mơ của ông.
Cho đến khi phát hiện con gái mắc bệnh rối loạn lưỡng cực, càm xúc không ổn định, theo đuổi kích thích, ham muốn tình dục mạnh, lạm dụng rượu, thuốc lá, thuốc, trầm cảm, có khuynh hướng tự sát, bà mới ý thức được phải quan tâm nó.
Nhưng bệnh lâu trước giường không có người con nào hiếu thảo, bệnh lâu trước giường cũng không có mẹ hiền. Ít nhất bà không làm được.
Chăm sóc bệnh nhân quá nhiều năm, bà không hề khỏe, bà bị nó dồn ép đến mức gần như sụp đổ, bà đã chán ghét việc thu dọn cục diện rối rắm cho nó ngày này qua ngày khác năm này qua năm khác.
Con gái yêu Từ Khanh, bạn của chồng, bà không thể chấp nhận. Để ngăn cản con gái phạm sai lầm, bà tìm Từ Khanh, bảo ông nói dối hai người họ có quan hệ, để con gái hết hi vọng.
Từ Khanh rất kinh sợ, bà nói cho ông biết: “Bây giờ Ca Ca nhỏ, không hiểu chuyện; chờ nó lớn lên rồi, nó sẽ hối hận, sẽ oán trách ông già ông đây chiếm giữ tuổi trẻ của nó, sức sống của nó.”
Cuối cùng Từ Khanh đồng ý.
Con gái hoàn toàn buông tay, mối quan hệ vốn đã tồi tệ với bà đã đến mức không thể hòa giải.
Sau đó, bà gặp được đời chồng thứ hai Vương Lăng, vợ chồng đằm thắm, con gái kế Vương San cũng khôn khéo quan tâm, là đứa con gái hoàn mỹ mà mỗi một bà mẹ đều muốn, bà giống như giành được mạng sống lần thứ hai, và một quãng tình cảm mẹ con chưa bao giờ có.
Nhưng Trình Ca lại tiêu diệt tan nát hôn nhân và gia đình của bà lần nữa.
Bà không muốn nhốt nó vào bệnh viện tâm thần, tốn rất nhiều thời gian liên lạc với Phương Nghiên, mời bác sĩ cho nó, nhưng nó chống cự không phối hợp.
Bà bắt đầu hoài nghi, cái gọi là rối loạn lưỡng cực chẳng qua là cái cớ cho nó tổn thương, hành hạ người khác mà không chịu trách nhiệm đồng thời giành được sự quan tâm và cưng chiều.
Bà mệt rồi, mệt mỏi trước nay chưa từng có.
**
“Ca Ca.” Mẹ Trình phả ra một hơi thuốc, giọng nói bình tĩnh, giống như trân châu rơi xuống nền nhà, “Con lại vượt tuyến.”
“… Con cố gắng hết sức rồi.”
Giọng Trình Ca yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, “Cao Gia Viễn biết bệnh của con, anh ta dụ dỗ con, nhưng con không có…”
“Con là người trưởng thành, không thể có một lần kiểm soát bản thân con?” Mẹ Trình nhịn cơn giận, “Bị bệnh thì có thể không chịu trách nhiệm lại dễ dàng nhận được sự quan tâm và tha thứ của tất cả mọi người, người trên toàn thế giới đều muốn loại bệnh này của con!”
Trình Ca nằm trên quầy bar, giống như đã chết.
Mẹ cô không thấy được cô rất mệt, cũng không thấy được trong mắt cô nổi tia máu đỏ.
Mẹ Trình hút vài hơi thuốc, ẩn nhẫn rất lâu, cuối cùng hòa hoãn giọng lại: “Đứa bé Phương Nghiên này tính tình hấp tấp, ngoài miệng không thể nói lời dễ nghe, đối nhân xử thế cũng kém một chút, nhưng nó không có lòng dạ gì cả, cũng thật lòng muốn con khỏe mạnh.”
Ngón tay Trình Ca giật giật: “Con biết, con…”
“Con đừng biến nó thành một Vương San kế tiếp.”
Trình Ca vùi đầu, sắc mặt trắng bệch, ngón tay muốn nắm bắt gì đó, nhưng không nắm được bất kì thứ gì.
“Vương San nói nó yêu Giang Khải, yêu đến mức bằng lòng chết vì cậu ta, lúc con muốn ở cùng Giang Khải, con trả lời nó thế nào?”
“Đừng nói nữa…” Trình Ca yếu ớt.
“Nếu con không nói bảo nó đi chết, nó sẽ tự sát sao?”
Hai tay Trình Ca nắm thành quả đấm, nhưng thân thể không có một chút sức lực dư thừa, nửa giây đã vô lực buông ra.
Thuốc trong tay mẹ Trình cháy hết: “Ca Ca, mẹ từ bỏ. Nhập viện tiếp nhận điều trị đi. Đừng hành hạ bản thân nữa, cũng đừng hành hạ mẹ nữa.”
Sự yên lặng và gió mát thổi vào phòng khách.
Trình Ca nói: “Được.”
Mẹ Trình ném thuốc vào gạt tàn thuốc, đứng dậy: “Có lúc, mẹ hi vọng người chết trong vụ tai nạn đó không phải là bố con.”
Mẹ Trình đi rồi, phòng khách chỉ còn lại một mình Trình Ca, bên ngoài cửa sổ sát đất sau lưng cô là cảnh đêm sầm uất của Thượng Hải.
Qua rất lâu, Trình Ca chống người dậy, đứng lên, thân thể gầy yếu lảo đảo một cái, giống như một tấm thủy tinh sắp vỡ tan.
Cô bước đi loạng choạng, đi về phía phòng ngủ——
“Ôi, xin lỗi, bố quên mua kem cho Ca Ca rồi.”
“Nhưng hôm nay con rất muốn ăn kem.”
“Vậy chúng ta đi tiệm ăn, nghe đâu ra tiệm có thể được tặng lịch, bút chì.”
“Được đó!”
“Đã trễ thế này đi gì chứ? Có thể cưng chiều con như vậy à? Anh làm