Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2496 lượt.
chú ý, nhớ lại nụ cười trước khi anh đi, nghĩ thầm nụ cười vừa rồi của anh là có ý gì?
Cô còn chưa nghĩ ra, Bành Dã đã quay lại. Cô hơi ngồi dậy, nhìn thẳng anh.
Bành Dã hỏi: “Cô nhìn cái gì?”
Trình Ca nói: “Lúc anh vừa đi cười một cái. Anh đang cười cái gì?”
Bành Dã hỏi: “Tôi có cười sao?”
Trình Ca nói: “Anh đã cười.”
Bành Dã nói: “À, quên rồi.”
Trình Ca mím mím môi, không hỏi nữa.
Bành Dã lấy ra một túi trứng gà luộc, nói: “Lấy cái này xoa mặt, giảm sưng.”
Năm, sáu cái trứng gà đã lột vỏ, trắng mềm, còn bốc hơi nóng.
Trình Ca nhìn một lúc, nói: “Mấy anh ăn đi, đừng lãng phí.” Cô không muốn dùng, tay cô đau đến mức không muốn đụng vào bất kì thứ gì.
Bành Dã nói: “Thạch Đầu luộc cho cô.”
Trình Ca hỏi: “Anh ta không tiếc sao.”
Bành Dã nói: “Cậu ta nói, trừ việc cho ăn cỏ, còn phải dắt ra ngoài tắm nắng một chút, cừu mới có thể có tâm trạng tốt.”
Trình Ca không hiểu, cũng không cố gắng hiểu.
Cô hỏi: “Mặt tôi sưng lắm sao?”
Bành Dã không biết nói tiếp thế nào, nói: “Giống như trẻ sơ sinh béo ú.”
Trình Ca nhướng mày nhìn anh: “Và bị người ta đánh một trận, tôi vẫn còn trẻ sao?”
Bành Dã nói: “Cô có thể nghĩ như vậy.”
Trình Ca nhìn xung quanh một chút, thấp giọng lẩm bẩm: “Mẹ nó, trong phòng này ngay cả gương cũng không có.”
Cô đột nhiên quỳ dậy, mà Bành Dã đúng lúc xoay người nhìn cô, mặt hai người suýt nữa đụng vào nhau.
Rất yên lặng.
Trình Ca không nhúc nhích, nhìn ảnh ngược của mình xuyên qua con ngươi đen trong veo của anh; chóp mũi hai người gần như chạm vào, hơi thở giao nhau.
Bành Dã cực kì bình tĩnh đứng bên giường lò, mặc cho cô duy trì khoảng cách như vậy với anh.
Một lát sau, Trình Ca ngồi xuống. Cô đã thấy được dáng vẻ của mình trong mắt anh, cơn tức kìm nén trong lòng bắt đầu dâng lên.
“Ha, lại dám đánh mặt tôi. Lần sau để tôi gặp được…”
Trình Ca cắn răng, bực bội một hồi, lại nói,
“Tôi không muốn để mọi người thấy cái bộ dạng kinh hãi này của tôi, anh thì hay rồi, kéo mũ tôi xuống, đám Mười Sáu đều thấy được tôi bị người ta đánh thành cháu trai.”
“…” Bành Dã nói, “Họ rất ít gặp phụ nữ, cho nên bất kể cô thế nào cũng đẹp, trong lòng họ đều là ông nội.”
Trình Ca: “Anh thật biết an ủi người khác. Tôi cảm ơn anh nha.”
Bành Dã: “…”
Bành Dã cầm lấy bông gòn và cồn, nói với Trình Ca: “Cởi áo ra.”
Nghe lời này của anh, ấn đường vừa rồi còn vì cơn đau và xấu hổ và giận dữ mà nhíu lại của Trình Ca hơi giãn ra, mua vui trong khổ, cởi áo lạnh ra, nói: “Anh vẫn là người đàn ông đầu tiên nói chuyện với tôi như vậy.”
Bành Dã nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo rất nhẹ, đang nói “Cô đứng đắn một chút cho tôi”.
Trình Ca ngẩng cằm, lộ cổ ra cung cấp sự thuận tiện cho anh. Cô đau đến mức đầu hơi choáng váng, liền không chớp mắt, nhìn chằm chằm gương mặt anh, nhìn chằm chằm đôi mắt anh.
Bành Dã thoáng dừng một chút, sau mấy phút mới ngồi lại gần cô một chút, anh cúi đầu xuống gần cổ cô.
Da cô rất trắng, lại mịn,
Anh nhớ tới lời Mạch Đóa nói “Chị ấy trông rất trắng, giống như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn”.
Bây giờ cổ cô rách mấy đường, giống như bình ngọc trắng bị nứt.
Bành Dã mím môi thành một đường, cố gắng hết sức nhẹ nhàng lau vết máu trên cổ cô, tay hơi dao động.
Trình Ca nhẹ giọng hỏi: “Anh run cái gì?”
Bành Dã ngẩng đầu, cô ngửa cằm, thấp mày liếc nhìn anh.
Bành Dã bình tĩnh nói: “Tôi không run.”
Trình Ca cũng bình tĩnh nói: “Anh run.”
Bành Dã: “…”
Trình Ca nói: “Anh run, tôi cảm giác được.”
Bành Dã nói: “Cổ cô tê, sao có thể có cảm giác?”
Trình Ca nói: “Tôi nói, tôi cảm giác được.”
Bành Dã: “…”
Cách mấy giây, Bành Dã nói: “Tôi lo làm cô đau.”
Nụ cười mang ẩn ý sâu xa trên gương mặt Trình Ca từ từ lan ra, nói: “Kĩ thuật không tốt mới có thể đau.”
Bành Dã: “…”
Anh nhìn cô, trong mắt mang theo ý cảnh cáo.
Nhưng ý cảnh cáo này không có tác dụng với Trình Ca, nụ cười của cô trở nên lớn hơn.
Bành Dã không để ý tới cô nữa, cúi đầu tiếp tục làm sạch.
Dần dần, anh ngửi được mùi thơm trên người Trình Ca.
Ở lâu bên ngoài, trên người cô mang theo mùi băng tuyết, mùi nước hoa bị gió thổi tan, sau khi cô chạy trốn mùi cơ thể tự nhiên nồng nặc hơn, giống như là… mùi sữa ngấy…
Mùi cơ thể của phụ nữ dường như chuyển sang mùi hormone.
Bành Dã chợt ý thức được khoảng cách này hơi nguy hiểm.
Anh thoáng lùi một chút ra sau, nhưng lại chạm phải ánh mắt yên lặng của Trình Ca, cô luôn nhìn anh.
Bành Dã cảm thấy cô nhìn thấu tất cả.
Anh lau khô vết máu trên cổ cô, nhúng cồn rửa vết thương. Từ đầu đến cuối cô không kêu đau, chỉ thỉnh thoảng bị kích thích đến mức gân xanh kéo căng lên.
Bành Dã thấy cô quá đau, không còn cách nào khác, thổi hơi cho cô.
Trình Ca thấy hơi lạnh, lại có chút nhột.
Anh thổi hơi bên tai cô, thấp giọng nói một cách vô thức: “Nếu đau thì cứ lên tiếng.”
Trình Ca thong thả và im lặng nở nụ cười. Cô tiến lại gần cổ anh, một chút tiếng thở dốc như rên rỉ vấn vít bên tai anh: “Vậy… anh nhẹ một chút nha…”
Cả người Bà