Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
í hơi lạnh, nói: “Dốc núi tuyết tan nhanh hơn là hướng Nam, rừng cây rậm rạp là hướng Nam…”
Bành Dã đút hai tay trong túi, cúi đầu giẫm lên tuyết. Anh vô thức xoay xung quanh Trình Ca, giẫm bằng phẳng tuyết xung quanh.
Trình Ca liệt kê xong, nói: “Đây là Bắc bán cầu, Nam bán cầu ngược lại.”
Bành Dã dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô: “Bây giờ nói cho tôi biết bên nào của tôi là hướng Bắc.”
Trình Ca im lặng, cách cô vừa nói đều không dùng được, tay muốn di chuyển; giọng nói cấm đoán của Bành Dã truyền đến: “Không được xem di động.”
Trình Ca nhìn về phía mặt trời, hình như ở hướng Tây, cô hất cằm về bên phải: “Bên kia.”
Bành Dã hỏi: “Bên nào?”
Trình Ca lại giơ tay lên, chỉ hướng bên phải chính diện mình: “Chỗ đó là hướng Bắc.”
Ngoài hai, ba bước, Bành Dã nheo mắt nhìn cô.
Trình Ca hỏi: “Đúng không?”
Bành Dã tiến lên một bước, rút một tay trong túi ra, nhẹ nhàng nắm cổ tay cô, đẩy ra sau bốn mươi lăm độ: “Đây là hướng Bắc. Vừa rồi cô chỉ là Tây Bắc.”
Trình Ca nhìn tay mình, rồi lại nhìn anh: “Sao anh biết?”
Sự chú ý của cô đã tập trung rồi.
Bành Dã nói: “Dùng giờ bản địa tưởng tượng ra một mặt đồng hồ, ví dụ như mười giờ sáng, kim giờ chỉ số mười.
Nếu cô ở Bắc bán cầu, lấy kim giờ chỉ hướng mặt trời, đường phân giác của góc giữa kim giờ và điểm mười hai chính là hướng Nam;
Nhưng ở Nam bán cầu, phải dùng điểm mười hai hướng về mặt trời, đường phân giác của góc giữa điểm mười hai và kim giờ là hướng Bắc.”
Trình Ca mím môi, nghiêm túc suy nghĩ.
Bây giờ cô ở Bắc bán cầu, nếu cô có một cái đồng hồ đeo tay, xoay ngang đặt dưới đất, nếu bây giờ là mười giờ sáng, lấy kim giờ điểm số mười chỉ hướng mặt trời, đường phân giác của góc giữa điểm mười và điểm mười hai là điểm mười một. Hướng điểm mười một của đồng hồ đeo tay chỉ chính là hướng Nam. Hướng ngược lại chính là hướng Bắc.
Cô nghĩ hiểu rồi, lơ đãng hơi cong khóe môi.
Bành Dã nói: “Cô thử xem.”
Trình Ca liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ là đúng ba giờ trưa.
Trình Ca suy nghĩ một chút, chủ động đặt câu hỏi: “Nhưng nếu như di động hết pin, cũng không đeo đồng hồ, không biết giờ cụ thể thì sao?”
“Lát nữa sẽ dạy cô.” Bành Dã nói, “Thử cái này trước.”
Trình Ca nhìn về phía mặt trời, tưởng tượng mình đứng ngay chính giữa mặt đồng hồ, điểm số ba chỉ hướng mặt trời, vậy điểm mười hai ở ngay bên trái cô,
Đường phân giác của góc này, bên trái phía trước góc bốn mươi lăm độ, chỗ một giờ rưỡi là hướng Nam,
Cho nên bên phải phía sau là…
Dường như tất cả đều trong lúc lơ đãng, trên mặt tuyết, trong thung lũng, gió nổi lên; còn cô nở nụ cười,
Khóe môi cô cong lên nụ cười thật lớn, cô quay đầu, ngón tay đi qua: “Hướng Bắc.”
Bành Dã đứng ở hướng chính Bắc, trước mặt cô.
Đôi mắt anh cố định trên gương mặt cô, đen nhánh, yên lặng.
Cô đang cười, sợi tóc đang tung bay, tay ở trước mặt anh.
Thế giới rất yên tĩnh, nghe thấy âm thanh ánh mặt trời chiếu trên mặt tuyết.
Anh nhìn thấy, khoảnh khắc ấy, gió đầy khắp núi đồi đứng lại vì cô.
Gió xoay chuyển trên mặt tuyết, thổi tóc Trình Ca tung bay, cô cười nhìn anh, hỏi: “Đúng không?”
Bàn tay quấn băng vải của cô vén vải sợi bông của mũ trên gò má.
Bành Dã không trả lời, nhìn cô, mâu quang rất sâu, giống như một cái giếng.
Trình Ca dần thu nụ cười, hỏi: “Không đúng?” Cô quay lại ngắm mặt trời, suy nghĩ một chút, lại quay đầu nhìn anh, “Là hướng này.”
Bành Dã xoay người đi về phía dịch trạm, móc điếu thuốc trong túi ra châm. Cách làn khói màu xám đen, đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng trắng của mặt tuyết.
Bành Dã: “…”
Anh hơi lơ đãng, Trình Ca đành chịu: “Cách anh dạy phải biết giờ bản địa, nếu như không có giờ lờ mờ, sao phân biệt hướng Bắc?”
Bành Dã nói: “Tìm người hỏi giờ.”
Trình Ca: “…”
Trình Ca: “Nếu bên cạnh không có người thì sao? Giống như tôi hôm nay.”
Bành Dã dừng bước, quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Cô đứng đây đừng động đậy.”
Có gió thổi tới, Trình Ca ngửi được mùi thuốc lá của anh, nồng và mãnh liệt, cô lên cơn nghiện rồi.
Bành Dã đi tới mấy bước, hỏi: “Thấy bóng của cô không?”
Trình Ca nói: “Thấy.” Mặt trời chiếu nghiêng cô, tạo nên một cái bóng trên mặt tuyết.
Bành Dã đi tới đầu cái bóng ngồi xổm xuống, ngón tay chọc một cái lỗ không lớn không nhỏ trên tầng tuyết ở đỉnh đầu “Trình Ca”.
“Làm dấu.”
Anh nói, nghe thấy tiếng xào xạc, ngẩng đầu nhìn, Trình Ca cúi đầu đang cầm hộp thuốc lá, mười ngón tay vụng về, ngã trái ngã phải không lấy ra được. Gương mặt lạnh nhạt đó của cô phối với đôi tay vụng về kia, rất buồn cười.
Bành Dã chìa tay: “Đưa cho tôi.”
Trình Ca vừa định đi, người lắc một cái lại đứng vững, nhíu mày nói: “Không phải anh bảo tôi đứng đây đừng động đậy sao?!”
Bành Dã: “…”
Anh đứng dậy, đi tới bên cạnh Trình Ca, cầm lấy bật lửa và hộp thuốc lá trong tay cô, lấy ra một điếu thuốc, không nhịn được nhìn một chút, thuốc lá phụ nữ hút, nhỏ mềm.
Lúc anh quan sát, Trình Ca lấy điếu thuốc anh hút kẹp