Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.
sáng (1)?”
(1) Nốt ruồi chu sa, ánh trăng sáng, hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng của Trương Ái Linh… chia ra là hai kiểu phụ nữ, lúc đàn ông lấy được hoa hồng đỏ, cô liền biến thành một vệt máu muỗi, hoa hồng trắng thì trở thành ánh trăng sáng trước cửa sổ khiến anh ta chỉ có thể nhìn mà thèm… Còn khi đàn ông lấy được hoa hồng trắng, cô liền biến thành một hạt gạo lớn, mà hoa hồng đỏ thì trở thành nốt ruồi chu sa trước ngực anh ta, là nỗi đau vĩnh viễn, kí hiệu vĩnh viễn.
Bành Dã biết rõ cô không muốn nghe cái gì nhất, thế là: “Vậy thì có quan hệ gì với cô?”
Trình Ca mím chặt môi, nói: “Không ngờ gặp phải cao thủ rồi. Lạt mềm buộc chặt, anh chơi tốt hơn tôi. Ở trước mặt tôi giả vờ ngây thơ rụt rè gì chứ?”
Đôi mắt Bành Dã trầm tối, nhìn cô chằm chằm, một giây sau, cười một tiếng. Anh tiến lên một bước, hơi cúi người, ngón trỏ ngoắc má cô, nói:
“Cái loại phụ nữ cô đây, không vừa đủ thì chịu sự thiệt thòi này sao?”
Thì ra là giấu giấu diếm diếm, nhìn người để bưng dĩa đồ ăn. Trình Ca bật ra một câu: “Cầm thú.”
Bành Dã hoàn toàn lạnh mặt: “Cô mắng thêm một câu nữa.”
Trình Ca: “Cầm thú!”
Lời còn chưa dứt, Bành Dã đột nhiên nắm vai cô, bắt cô vào phòng, đẩy ngã vào tường. Trình Ca không kịp đứng thẳng, cả người anh phủ lên, đè thân thể cô ghì cô trên tường.
Trình Ca nghe được tiếng anh cởi thắt lưng trong bóng tối, cô mơ hồ run lên một cái.
Bàn tay rộng lớn của anh mò ra sau lưng cô, lần xuống cái mông tròn xoe của cô, dùng sức bóp một cái.
“Buông ra.” Cô đẩy ngực anh, tay lại đang run.
Anh chợt nâng mông cô bế cô lên, Trình Ca bỗng bay lên nằm sấp trên người anh, trái tim bị vọt đến cổ họng. Giây tiếp theo, anh xoay người đặt cô lên tủ khóa ở hiên cửa, vén váy trượt một đường từ bắp chân lên, vén đến thắt lưng.
Trình Ca muốn nhảy xuống, nhưng bị anh nhìn ra ý đồ, phần đùi anh chống lên trước một cái, hai chân Trình Ca bị ép dang ra.
Anh bóp cằm cô: “Không phải cô muốn tình một đêm sao? Cô quan tâm trong lòng tôi chứa cái gì?”
Trình Ca: “Bây giờ không muốn.”
“Không muốn?” Bành Dã mò tới chiếc quần lót nhỏ lớn chừng bàn tay của cô, không có kiên nhẫn cởi, ra sức kéo một cái, xé nát. Tay anh vuốt ve tới lui chỗ ẩm ướt đó, cười khẽ một tiếng, “Trình Ca, khúc dạo đầu cũng còn chưa bắt đầu mà. Xem ra cô không cần rồi.”
Trong lúc nói, thân dưới đã tích lũy sức mạnh và chờ thời cơ hành động.
Trình Ca chỉ cảm thấy lối vào chống đỡ một mảnh nóng rực cứng rắn, hai chân cô chợt run lên, vừa tức vừa giận:
“Mẹ nó anh…”
Lời còn chưa dứt, bắp đùi bị kéo ra, anh xông thẳng một cái đến cùng.
Cô đụng mạnh vào vai anh, há miệng rất lớn, nhưng đủ ba giây, không phát ra được một chút âm thanh.
Trình Ca căng đau đến mức cả người co rúc, ngay cả ngón chân cũng co lại thật chặt.
Bành Dã hung hăng đẩy một cái khiến Trình Ca đụng vào tường, cô đổ mồ hôi lạnh, ngẩng đầu lên, bật ra một câu từ trong kẽ răng: “Súc sinh…”
Cô không bao giờ phát sinh quan hệ với người đàn ông nào không mang áo mưa.
Móng tay cô móc thật sâu vào cơ lưng anh, nghiến răng nghiến lợi: “Súc sinh!”
Bành Dã lại liên tục chạy nước rút không hề nể nang, gần như phát tiết, Trình Ca dính trong kẽ hở giữa thân thể anh và tường, bị giày vò không còn một chút âm thanh.
Anh quấn hai chân cô ngang hông mình, bế cô lên khỏi tủ, trong đó lại hung hăng đâm một cái. Trình Ca rên đau một tiếng, nhưng bản năng quấn chặt hông anh, treo trên người anh.
Anh ôm cô đi về phía giường lớn, mỗi lần đi một bước, Trình Ca chỉ cảm thấy muốn sống muốn chết.
Mà đột nhiên, thân thể cô tách rời khỏi anh.
Bành Dã ném cô xuống giường lớn, Trình Ca tức giận: “Anh làm tôi đau!”
Giây tiếp theo, Bành Dã chồm người đè lên, bóp cằm cô: “Lát nữa cô sẽ được sảng khoái!”
Trình Ca thở không ổn định, so tài nói: “Tôi đã thấy tốt hơn.”
Bành Dã nói: “Cô chưa hề.”
Trình Ca: “Tôi sẽ gặp được tốt hơn.”
Bành Dã nhả từng chữ: “Cô sẽ không.”
Trình Ca giơ chân đá anh, nhưng bị anh nắm lấy hai chân, kéo xuống một cái, thân thể trắng ngần trượt ra khỏi chiếc váy. Anh kéo mở áo ngực cô, cắn một cái mang tính trừng phạt.
Trình Ca nhíu chặt ấn đường, thân thể run rẩy không ngừng được.
Bành Dã nhận ra, động tác dừng lại.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, cô cắn môi, sắc mặt trắng bệch. Anh lại ngửi thấy mùi sữa thơm mềm mại trên người cô, và mùi thuốc Đông y bần khổ trên vai.
Trên cổ cô còn quấn băng vải trắng, cấm kỵ, lại khiến người ta đau lòng.
Anh liếc mắt nhìn vết thương trên vai cô, cũng không biết thế nào, người liền chậm lại, nhẹ giọng hỏi: “Rất đau?”
Trình Ca im lặng vài giây, bình tĩnh lắc đầu.
Cửa sổ song gỗ có ánh mặt trời ngã về Tây chiếu vào, ấm áp, hoài cựu (2).
(2) Nhớ chuyện xa xưa.
Ngoài cửa sổ, buổi chợ phiên người đến người đi, âm thanh huyên náo.
Anh quỳ dậy, cởi từng chiếc quần áo trước mặt cô, tiếp đó đè lên người cô, bắp thịt căng lớn của anh, nóng bỏng dính sát từng tấc một vào thân thể cô.
Cô lại bắt đầu run rất nhẹ.
Anh không đối xử thô bạo với cô nữa, mà là hôn cô từn