Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2333 lượt.
thật quá lạnh quá yên lặng.
Kim Vĩ vẫn đang nói chuyện thao thao bất tuyệt với Trình Ca, Trình Ca đã không để ý tới.
Cô gái này giải quyết công việc hoàn toàn nhìn vào người. Cảm thấy hứng thú, có thể đáp lại; không có hứng thú, ngay cả ngoài mặt cũng không cho.
Bành Dã tới ngồi xuống, sự chú ý của Kim Vĩ dời sang người anh. Anh ta cắn hạt dưa, suy nghĩ rất lâu.
Cho đến khi ông chủ bưng một chén rượu rum lớn lên bàn, Kim Vĩ đột nhiên nhớ ra, vỗ bàn một cái, chỉ Bành Dã, vui vẻ nói:
“Anh tên cái gì Dã, tôi nhớ ra rồi! Anh là bạn trai của Hàn Ngọc!”
Trình Ca yên lặng múc một chén rượu rum.
“Này người anh em, anh tên cái gì Dã ấy nhỉ?” Kim Vĩ hỏi.
“Bành Dã.”
“Đúng đúng đúng, chính là Bành Dã.” Kim Vĩ đặc biệt hưng phấn, kéo Lâm Lệ nói, “Anh ấy là bạn trai của Hàn Ngọc, Hàn Ngọc ấy, đại mỹ nữ tôi từng nói qua với cô đó.”
Lâm Lệ đột nhiên hiểu ra mà “ồ” một tiếng, cười nói: “Thật đúng là có duyên, lại gặp người quen ở đây.” Nói đoạn, đắc ý liếc sang chỗ Trình Ca một cái.
Mười Sáu, Ni Mã đều tò mò nhìn sang.
Bành Dã rũ mày đang suy nghĩ gì đó, chưa kịp có bất kì phản ứng nào, bên phía Kim Vĩ đã nối được điện thoại.
“Số này gọi được rồi!” Kim Vĩ rất vui vẻ, mở loa ngoài điện thoại.
Tút… tút… vài tiếng, người trên bàn đều im lặng.
Rất nhanh, điện thoại được nhận, một giọng nữ trí thức và êm tai: “A lô, xin chào?”
“A lô, Hàn Ngọc hả.”
“… Là tôi… Anh là ai?”
“Tôi là Kim Vĩ này…”
Bên kia nhớ lại một lúc lâu, chậm rãi nói: “À, Kim Vĩ hả…”
Kim Vĩ bắt đầu nói chuyện phiếm.
Trình Ca liếc Bành Dã một cái, anh có vẻ như không có gì khác thường.
Sau khi Kim Vĩ hỏi han Hàn Ngọc xong, cười nói: “Bây giờ tôi ở cùng một người, nhất định cô không đoán được là ai. Tôi để anh ấy nói với cô mấy câu nhé.”
Kim Vĩ nhoài người sang, đẩy di động vào tay Bành Dã, Bành Dã không có cách nào từ chối, cách một giây,
Anh thấp giọng nói một tiếng: “A lô?”
Tiếp đó, bên kia liền im bặt.
Bành Dã cũng không nói chuyện, cả bàn đều im lặng. Ai cũng biết đối phương nhất định đã nghe ra giọng Bành Dã.
Cách rất lâu, giọng nữ ở đầu bên kia nhẹ nhàng nói: “Bây giờ anh làm gì thế?”
Giọng nói đó lộ ra sự dịu dàng không thể nói được, Mười Sáu và Ni Mã đều không cắn cả hạt dưa, trừng mắt nhìn.
Bành Dã nói: “Ăn cơm.”
Bên kia dừng một chút, cười khẽ: “Hỏi bây giờ anh đang làm công việc gì đó. Anh cố ý à?… Sao vẫn như cũ…”
Bành Dã nhàn nhạt quét nhìn người vây xem trên bàn một cái, nói: “Vẫn công việc đó, mấy đồng nghiệp ở cùng, chuẩn bị ăn cơm.”
Hàn Ngọc liền hiểu xung quanh nhiều người, nói qua loa hai câu thì cúp.
Kim Vĩ rất thất vọng, rõ ràng ban đầu còn có chút không khí, càng về sau thì hoàn toàn không phải chuyện như thế nữa.
Thức ăn mang lên đủ, lúc sắp động đũa, di động của Bành Dã rung lên. Trình Ca nhìn một cái, báo cuộc gọi tới “Hàn Ngọc”.
Trình Ca nghĩ, cô ấy vẫn không đổi số điện thoại di động, số trong danh bạ của anh vẫn chưa xóa.
Bành Dã đứng lên đi nghe điện thoại.
Trình Ca uống rượu rum xong, không có tâm tư ăn thứ khác, lấy cớ đi vệ sinh, cũng đi khỏi.
Cô vừa lên lầu, liền nghe thấy giọng nói rất thấp của Bành Dã trên hành lang: “Rất tốt… Còn em?”
Trình Ca châm điếu thuốc, dựa vào tường nghiêng đầu, nhìn bóng lưng anh.
Trên hành lang rất yên tĩnh, tiếng bên ngoài di động của anh không tính là nhỏ, Trình Ca thấp thoáng nghe được giọng nói nhu hòa của Hàn Ngọc: “Em nói tốt, anh tin không?”
Trong chốc lát Bành Dã không trả lời, một lúc lâu, mới nói: “Em nói phải thì phải.”
“Vậy em nói không tốt, anh sẽ cảm thấy buồn sao?”
Bành Dã hơi đau mỏi mà sờ trán một cái, nói: “Anh nghe nói Tôn Dương rất tốt với em.”
“Chia tay rồi.” Giọng nói của cô ấy ngắn gọn, hơi mang theo chút tức giận, “Là anh có lỗi với em.”
Bành Dã lại im bặt một lúc, nói: “Vậy xin lỗi.”
“… Em cũng không phải muốn nghe anh nói cái này,” Giọng Hàn Ngọc thấp, băn khoăn và mâu thuẫn, qua một lúc lâu, hỏi: “Anh có từng nhớ em không?”
Bành Dã không đáp.
“Đến bây giờ, không cho cả một câu nói thật?”
Bành Dã nói: “Không có.”
Bên kia trầm mặc rất lâu, Bành Dã cũng không có ý bắt đầu chủ đề khác.
Vả lại…
Hình như anh ngửi được mùi thuốc lá của Trình Ca. Anh cầm di động quay đầu lại,Trình Ca nghiêng sau lưng anh, trong tay kẹp một điếu thuốc.
Bành Dã dần nhíu mày lại, trong mắt có sự không vừa lòng ẩn nhẫn.
Trình Ca liếc mắt nhìn di động của anh, nói: “Cô ấy cúp máy rồi.”
Bành Dã không định gọi lại.
Cú điện thoại này, anh vô cảm và xa lạ. Khi đó chưa từng khắc cốt ghi tâm, về sau cũng thản nhiên buông tay, hoàn toàn không có việc không thể đụng đến và khó mà quên được, nhưng dòm ngó mình khiến anh không có cách nào tha thứ.
Ánh mắt lãnh đạm và công khai của Trình Ca là đổ thêm dầu vào lửa.
Anh để di động vào túi, lạnh lùng nói: “Cô theo ra đây nghe lén tôi gọi điện thoại?”
Ý lạnh trong mắt anh đã kích thích Trình Ca, cô cười một tiếng, hỏi: “Ánh trăng