Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.
g chút một, hôn tai cô, sợi tóc cô, mắt cô, đôi môi cô, một mạch xuống dưới, dịu dàng khác thường.
Dịu dàng đến mức khiến Trình Ca cảm thấy quá mức chính thức thành kính, không giống tình một đêm.
Cô nghĩ, có lẽ anh vốn chính là một người đàn ông ở trên giường cực kì hiểu lòng phụ nữ, người đàn ông có phẩm chất trên giường.
Mặt trời chiều ngã về Tây, tiếng huyên náo của buổi chợ phiên ngoài cửa sổ như đắm chìm trong dòng nước mông lung, thấp thoáng và không rõ ràng.
Chờ đến lúc anh ngẩng đầu lên từ giữa đôi chân run rẩy như nhũn ra của cô, thân thể Trình Ca đã không chịu khống chế, hoàn toàn thất thủ.
Anh lại tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô. Gò má cô ửng hồng, ánh mắt trong veo và ẩm ướt, nhìn anh chằm chằm. Anh vuốt mái tóc ướt mồ hôi trên trán cô, cụp mắt hôn môi cô lần nữa.
Lần này đổi thành hôn sâu.
Trình Ca luôn không thích hôn môi, cô quay đầu sang chỗ khác, bị anh vặn lại.
Bàn tay anh nâng mặt cô, hôn sâu môi cô, cô không có sức phản kháng; cô nếm được mùi vị trong thân thể mình giữa môi lưỡi anh, tanh ngọt, dâm loạn.
Thân dưới Bành Dã lại có động tác, Trình Ca lần tìm áo mưa, nhét vào tay anh: “Đeo vào.”
Bành Dã nói: “Cô đeo cho tôi.”
Trình Ca cầm lấy xé, trên ngón tay đầy mồ hôi, hoàn toàn không xé được, thế là dùng miệng cắn.
Bành Dã nhìn ở một bên, bỗng hơi buồn cười.
Trình Ca lấy ra đeo vào cho anh. Bành Dã nhìn cô chằm chằm, bao hơi chật, cô dùng tay chà cả buổi cũng không vào được.
Bành Dã bị tay cô làm cho tinh thần rối loạn, có chút không khống chế được, nghi ngờ có phải cô cố ý không; anh vừa định ngồi dậy tự làm, rốt cuộc cô lại đeo vào được.
Cô đẩy nửa người đã nâng lên của anh xuống, tách chân ra, vắt ngang ngồi trên người anh.
Cô cúi đầu, nắm anh, sờ từ gốc đến đỉnh, cả người Bành Dã giật bắn một cái, căng chặt hơn. Cô vuốt ve qua lại rất lâu, mới chậm rãi ngồi lên, nhưng thân thể cô vẫn không thể thích ứng anh lắm, thử vài lần, đều đánh bóng tới sát biên.
Bành Dã ẩn nhẫn thở ra một hơi, con ngươi đen thâm trầm nhìn cô, bị cô trêu suýt nữa thất thủ.
Cô lại cúi đầu nhìn một chút, đỡ lấy, từng chút một, nuốt vào.
Cô có chút khó khăn chịu đựng cảm giác đè căng ra đó, tay chống bụng anh, thân thể muốn nâng lên một chút; anh nhìn ra ý định của cô, nắm lấy eo thon khẽ run của cô, ép cô ấn xuống, thắt lưng hẹp mạnh mẽ của anh đẩy lên một cái.
Cô gắt gao cắn môi không phát ra tiếng, ngước cổ lên, rất lâu, mới thở ra một hơi thật dài. Dần dần, ánh mắt cô dời xuống, nhìn anh chằm chằm, có mấy giây không nhúc nhích.
Bành Dã nhìn cô, mắt tối đen, anh cho rằng cô xấu hổ, liền dùng váy của cô phủ lên mắt.
Cô cúi người, xốc chiếc váy trên mắt anh lên, nói: “Tôi di chuyển, anh xem.”
Cô nâng cằm, nhẹ nhàng hất tóc một cái.
Máu cả người Bành Dã lao nhanh trong nháy mắt, anh cảm thấy, mình sẽ chết ở đây.
Cô cưỡi anh, thân thể chậm rãi uốn éo, mềm mại như rắn nước. Hai tay cô dang rộng, chống ở thân trên của anh, quét qua cơ ngực, cơ bụng căng chặt của anh, vuốt ve mỗi một tấc bắp thịt căng phồng của anh.
Bành Dã cong thắt lưng lên, nắn bóp vòng eo mảnh linh động của cô, bầu ngực đầy đặn của cô, còn có gò má cô, đôi môi khẽ cắn của cô.
Làn da trắng như tuyết của cô dần nổi lên một màu hồng mơ hồ.
Trình Ca dần tăng thêm tốc độ, ngoài cửa lại đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, là Ni Mã: “Chị Trình Ca.”
Cả người Trình Ca căng lên, thân thể thít chặt, Bành Dã suýt bị cô giết chết, anh rên lên một tiếng, trên trán đã sớm nhễ nhại mồ hôi.
Trình Ca vuốt mái tóc rối loạn một cái, cố sức thản nhiên: “Ừ?”
“Chị Trình Ca, chị vẫn chưa ăn cơm mà, sao lại không ăn?”
Trình Ca lại bắt đầu chậm rãi chuyển động, nhìn mắt Bành Dã chằm chằm, từ từ nói: “Tôi cảm thấy… no lắm rồi.”
Cả người Bành Dã đầy mồ hôi, anh thở dồn dập, bóp eo cô, dùng lực nhấn xuống thân dưới anh, đồng thời bỗng đẩy một cái.
Cô chợt nhíu mày, cắn chặt môi ngẩng đầu lên. Bành Dã ngồi bật dậy, đâm sâu hơn vào trong lòng cô.
Ngoài cửa, Ni Mã rất nghi hoặc: “Nhưng chị chỉ uống một chén rượu rum.”
Trình Ca không trả lời nữa, cô bị anh đâm vào kịch liệt lắc lư, cô ngước nhìn bầu trời, há miệng, nhưng đã không nói nên lời.
Đó là khoái cảm mà trước đây cô chưa bao giờ thể nghiệm qua, khiến người ta mê say, đắm chìm, không muốn tỉnh.
…
Mặt trời đã xuống núi,
Tiếng người trên đường dần biến mất,
Trời tối,
Mặt trăng dâng lên,
Đường phố rơi vào sự yên tĩnh của đêm khuya,
Ánh trăng vẩy vào phòng,
Các đội viên về phòng mình ngủ,
…
Trên giường dưới giường vô cùng lộn xộn, Trình Ca với mái tóc dài xõa rối bời, gò má ửng hồng, mềm mại trong chiếc giường đầy nếp nhăn.
Trong không khí tràn ngập mùi mồ hôi và mùi ân ái.
Trình Ca không biết đã làm bao lâu, bao nhiêu lần, Bành Dã còn mãnh liệt hơn cô tưởng tượng, lần này tới lần khác, cô đã mệt lả.
Cô thở chầm chậm, môi khô.
Bành Dã ôm vai cô lên, đút cô uống một ly nước. Cô uống hơi chậm, giọt nước óng ánh chảy xuống theo khóe miệng cô, nhỏ xuống ngực.
Anh lau khô nước