Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.

ng bằng chết, cô nức nở đầy bi thương: “Chậm… một chút… Không chịu nổi…”
Cô càng lên tiếng anh lại càng mạnh hơn.
“A…”
Cô lắc lư kịch liệt, tê dại đến gần như hôn mê, lại theo bản năng thu hai chân vào, quấn lấy hông anh thật chặt.
**
Trong cuồng dã có gió cuốn sạch.
Ánh mắt Trình Ca tan rã, mềm nhũn ngã ra sau, cô ngẩng đầu nhìn lên, chỉ nhìn thấy sa mạc vàng mênh mang bát ngát, bầu trời xanh thẳm mênh mông vô bờ.
Bành Dã thở hổn hển, để cô ngã xuống nắp capo. Anh cúi đầu vuốt ve mặt cô, mồ hôi theo chóp mũi nhỏ xuống mặt cô.
Mặt cô đầy mồ hôi, ánh mắt mơ màng.
Anh vuốt cái trán ẩm ướt của cô, mái tóc xốc xếch của cô. Anh cúi đầu hôn môi cô, ánh mắt cô chậm rãi tập trung lại, muốn quay đầu sang chỗ khác nhưng đã không còn sức.
Trời xanh, sa mạc, cô mặc nửa cái quần cởi tới đầu gối, nằm trên nắp capo xe việt dã màu xanh đậm.
Bành Dã hôn cô thật sâu, hôn liếm môi cô, mút cắn đầu lưỡi cô.
Anh nhắm mắt lại, lông mi đen và dài đang khẽ rung trong gió. Dưới bầu trời rất cao, gió thổi tóc trên trán anh, lướt qua mắt cô.
Vài con dê đang qua lại gần xe, thỉnh thoảng lại gần ngửi một cái.
Anh buông cô ra, ánh mắt cô yên lặng, gò má trắng nõn và đỏ ửng.
Bành Dã kéo quần xong, trượt xuống nắp capo, cởi dây của cô ra, mặc quần và mang giày cho cô.
Trình Ca nằm trên xe, không nhúc nhích, mặc cho anh sắp xếp.
Cô ngắm chim bay giữa bầu trời, rất lâu, mở miệng:
“Bành Dã…”
“Ừ?”
“Anh khiến tôi nghiện rồi.” Trình Ca nói.
Bành Dã chồm người sang, nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, nhấn trên nắp xe,
Anh hôn môi cô lần nữa, nói thật thấp:
“Đó là chuyện tốt.”






Sập tối, Bành Dã và Trình Ca đến thôn Mộc Tử.
Thôn Mộc Tử là thôn trên sa mạc điển hình, đất rộng người thưa, cát vàng khắp nơi. Nhiều nhà xây bằng gạch đá, trừ màu vàng ra chính là màu xám, ít có màu khác.
Dân trong thôn ở rải rác, rất xa không thấy người. Trong thôn chỉ có một con đường chính, liếc mắt là có thể trông đến cuối.
Đi qua một nhà trọ ở cửa thôn, Bành Dã dùng cằm chỉ, bàn bạc: “Trọ ở đây?”
Trình Ca ló đầu nhìn một cái, trên hộp đèn cũ nát ở cửa nhà trọ viết: “Ơ” trọ ba mươi tệ một “đem” (1).
Đều là tiền giấy vừa cũ vừa bẩn.
Vừa vặn. Một trăm, năm mươi, hai mươi, mười đồng, năm đồng, một đồng, mỗi loại một tờ.
“Còn lại một trăm tám mươi sáu.” Trình Ca nói.
Mà sáu ngàn cô tìm Kim Vĩ đòi thì phải đưa cho đám “chủ xe” kia không được thiếu một xu.
Bành Dã nói: “Đủ cho chúng ta đi về rồi.”
Trình Ca: “Còn phải đổ xăng (2).”
Bành Dã: “Được, tôi cố gắng (3) giữ.”
(2), (3) Nguyên gốc đều là 加油, có nghĩa là cố gắng, nỗ lực, nghĩa đen là đổ xăng, tiếp nhiên liệu.
Trình Ca ngẩng đầu: “Tôi nói xe phải đổ xăng.”
Nụ cười của Bành Dã phóng đại.
Trình Ca lại bổ sung: “Anh cũng đổ xăng giống vậy.”
Bên ruộng lúa mì có một lán cỏ tranh, Bành Dã đậu xe phía sau lán, nói với Trình Ca: “Cô ăn chút gì trước rồi gọi điện thoại cho Lâm Lệ. Tôi vừa thấy bên kia có tiệm bánh bao, đi mua chút thức ăn làm bằng bột mì cho cô.”
Nói đoạn cởi dây an toàn ra.
Trình Ca ngăn lại: “Tôi không muốn ăn.”
“Sáng nay cô chưa ăn gì cả.”
Trình Ca nhét lại tiền vào túi quần anh, nói: “Không phải trên xe có sắn sao, tôi ăn cái đó là được.”
“Vậy sao có thể no?”
Trình Ca xoay người lục ra hai hộp bánh quy trong ba lô: “Cái này có thể rồi chứ.” Lúc cô xuất phát mua ở sân bay, mãi không có lòng dạ ăn, may mà chưa ném.
Bành Dã nhìn cô hồi lâu, cười một tiếng, cũng không nói gì, nhận lấy bánh quy xé ra, nhét một miếng vào miệng, lại lột sắn đưa tới cho cô.
Trình Ca há miệng liền cắn, dọc đường thời tiết khô nóng, ăn sắn giảm nhiệt nhất.
Bành Dã ngậm bánh quy trong miệng: “Giống lần trước ăn không?”
Trình Ca: “Cũng ngọt như thế.”
Bành Dã liếc nhìn nắng chiều sa mạc, chỉ còn một tia sáng, nhiệt độ giảm nhiều hơn giữa trưa, nhưng không khí vẫn khô nóng.
Bành Dã nói: “Lát nữa tôi đi một mình, bảo đảm lấy lại máy ảnh cho cô.”
Trình Ca cắn sắn, hút nước, có một lúc không lên tiếng.
Bành Dã thấy cô cụp mắt không nói, giọng vô thức thấp một chút, nói: “Một mình tôi đi an toàn hơn, cũng thuận tiện.”
Trình Ca yên lặng ngước mắt lên, nói: “Tôi biết. Tôi chờ anh ở đây.”
“Ở đây không được.” Anh gạt bỏ rất nhanh, “Trời sắp tối rồi, tìm nhà trọ để cô ở, tôi lấy máy ảnh rồi đi đón cô.”
Trình Ca thấy không đủ tiền, muốn từ chối, nhưng suy nghĩ một chút lại vẫn không nói.
Ngoài cửa xe, lúa mì trên ruộng đất khô cằn vàng óng ánh, Trình Ca ngắm một lát, thấy Bành Dã đã ăn hết một hộp bánh quy, nói: “Gọi điện thoại cho Lâm Lệ đi.”
“Ừ.” Bành Dã tiện tay lau sạch vụn bánh quy trên miệng, vò cái gói thành một cục quăng vào hộp tiền lẻ, cầm lấy di động của Trình Ca nhấn số.
Rất nhanh, bên kia kết nối cuộc gọi, là Lâm Lệ: “Trình Ca à?”
Bành Dã nói: “Phải.”
“Anh đến rồi sao?”
“Đến rồi.”
Lâm Lệ ngập ngừng mấy phút, chậm rãi hỏi: “Một mình sao?”
Từ giọng nói của cô ấy, hai người n