Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chàng Xấu Tính

Anh Chàng Xấu Tính

Tác giả: Blue An Kì Nhi

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1129 lượt.

nhắn, trọng lượng không nặng đến mức Hàn Tử Hiên không thể đỡ được.
Hoa Lạc Lê vô cùng vất vả, cuối cùng cũng trèo lên được mặt đất. Trời đã tối rồi. Cảnh vật xung quanh đã mờ mờ, nhìn không rõ nữa. Trong khoảng rừng này, Hoa Lạc Lê không tìm được đường ra, một chút phương hướng cũng không xác định được.
Đứng trong rừng, mặt trời đã lặn, mặt trăng ẩn sau lớp mây dày, thi thoảng mấy con vật nhỏ bất ngờ chạy vụt qua Lạc Lê. Hoa Lạc Lê sợ hãi vô cùng, cô nghĩ, Hàn Tử Hiên hãy còn dưới hố, nhất định là anh sợ hơn cô. Nghĩ đi nghĩ lại, cô quay lại, đến bên cái bẫy.
Bụp một tiếng nữa, lại nhảy xuống hố.
“Lạc Lê, sao em lại quay lại?” Hàn Tử Hiên lo lắng hỏi.
“Em... em... em không làm được, em không thể nào để anh lại đây một mình. Nếu có chuyện gì, em không thể tha thứ cho mình.” Hoa Lạc Lê cúi đầu lí nhí.
Bầu trời tối đen, xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc, như nước ve vuốt làn da, cảm giác thật mát mẻ. Nhưng lúc này Hoa Lạc Lê không còn thấy sợ, ngược lại cô cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Bởi vì anh Tử Hiên đang ở bên cạnh. Cô cúi đầu, lén quan sát anh, nhưng dù đã hết sức cẩn thận ánh mắt ấy vẫn bị con mắt phía sau của anh phát hiện.
Đột nhiên, má cô nóng bừng, ửng hồng lên, tim cũng nóng bừng, có lẽ vì cảnh sắc diễm lệ xung quanh, giống như khắp mặt đất đang là mùa xuân chứ không phải mùa đông, hoa dại nở rực rỡ xóa đi dấu vết mùa đông. Cuối cùng, cơn nóng càng lúc càng điên cuồng tăng lên, cảm giác này giống như là có một cơn gió nóng đang ngủ quên trong người nay bỗng được đánh thức.
Cô và anh cùng mắc kẹt trong một cái bẫy nhỏ, giày bị lún sâu trong đám đất bùn nhão nhoét của đáy hố, hơi bùn bốc lên ngai ngái, nhưng không làm cho họ ngừng việc hít thật sâu mùi hương hoa tử vi từ nơi xa đưa lại.
Hoa Lạc Lê cúi đầu, căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay đổ mồ hôi, đột nhiên cô muốn được mắc kẹt cùng anh tối nay, trong cái bẫy này, không cần thoát ra. Tận đáy lòng cô dù có chút sợ hãi khi phải ở lại chốn rừng núi âm u trong đêm tối nhưng lại cũng có một niềm vui âm thầm lan tỏa, niềm vui được ở bên nhau.
“Em có sợ không? Ở đây tối đen, lại không được về nhà. Biết vậy sao còn nhảy xuống?” Tiếng Hàn Tử Hiên nhẹ nhàng, ấm áp truyền lại trong đêm tối - giọng nói của anh giống như giọt sương mai đậu trên lá trúc, long lanh tinh khiết, làm cho Hoa Lạc Lê cứng người giây lát.
Hoa Lạc Lê khẽ khàng hít hà hương thơm hoa cỏ trên người anh, mùi hương đó cùng với hương sen trong hồ vấn vít quanh mũi, cảm giác thật thoải mái dễ chịu.
“Em cũng không biết, chỉ là nghĩ có một mình anh ở dưới, cho nên nhảy xuống. Bởi vì em sợ anh một mình sẽ cảm thấy đơn độc.” Hoa Lạc Lê khẽ đem những suy nghĩ trong lòng mình nói ra với Hàn Tử Hiên, nói xong liền thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Tử Hiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn xuyên màn đêm, giống như hai ngôi sao sớm trên bầu trời đêm, cứ như vậy, lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu.
Xung quanh yên lặng quá, yên lặng tới mức Hoa Lạc Lê có thể nghe thấy nhịp tim rộn ràng, hơi thở gấp gáp của chính mình. Ánh trăng như nước, chảy tràn trên mái tóc nhuộm vàng của Hàn Tử Hiên, như bao quanh đầu anh một vầng hào quang của thiên thần. Ánh trăng bàng bạc cũng soi sáng khuôn mặt đẹp trai của anh, từng đường nét hiện lên dưới ánh trăng càng thêm hoàn mĩ. Lông mi của anh dày và dài, uốn thành một vòng cung đẹp đẽ như vành trăng lưỡi liềm đang khẽ rung rinh.






Đấu tranh cho tình yêu (2)
Gió mùa đông thổi qua, gió lạnh khiến Hoa Lạc Lê khẽ rùng mình. Dù lạnh nhưng trong lòng lại thấy rất ấm áp.
Có tiếng “loạt xoạt” đâu đây, Hàn Tử Hiên cởi áo khoác lên người cô. Hoa Lạc Lê vội vàng nói:
“Không, không cần đâu, em không lạnh. Anh không thể để bị cảm lạnh được, trời đang rất lạnh đấy…” Nhưng khi quay lại bắt gặp ánh mắt anh, Hoa Lạc Lê bỗng im bặt, không nói được gì nữa. Đôi mắt anh sao có thể đẹp đến thế con ngươi đen tham tràn đầy ánh trăng, bừng sáng như hoa quỳnh nở trong đêm khuya.
Hoa Lạc Lê cứ ngây người tham lam chiêm ngưỡng vẻ đẹp của anh, như thể thời gian ngừng lại, vạn vật biến mất, cả thế giới này chỉ còn lại mình anh.
Miệng anh dường như khẽ cong lên, hướng vào Hoa Lạc Lê cười. Anh nói khẽ: “Chúng ta sưởi ấm cho nhau, được không?”
Anh cười: “Em sợ anh không?”
Hoa Lạc Lê lắc đầu: “Không…”
Nhưng đôi môi của anh lại đè xuống, chặn ngang câu nói của cô, lưỡi anh nhẹ nhàng chiếm hữu khoang miệng cô, rồi dần dần kích động, vui vẻ quấn lấy lưỡi cô.
Nụ hôn của anh thật ngọt ngào làm trái tim cô hoàn toàn tan chảy.
Xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua lá cây xào xạc, trên trời ngàn vạn vì sao lấp lánh như những viên kim cương, mặt đất đầy hoa dại rung rinh dưới trăng, khung cảnh lãng mạn này càng khiến cho ngọn lửa đam mê thêm rực cháy.
Đột nhiên Hàn Tử Hiên cảm thấy dường như Hoa Lạc Lê không có phản ứng. Nhìn vào khuôn mặt cô, anh mới phát hiện cô nhóc này đã ngủ thiếp đi trong lúc hôn anh.
Trời đất...
Hàn Tử Hiên thất vọng và bất lự